NGƯỜI LÍNH TỪ VÙNG SÔNG THƯƠNG
NGƯỜI LÍNH TỪ VÙNG SÔNG THƯƠNG
Xã Đồng Việt, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang nằm bên dòng sông Thương hiền hòa. Nơi ấy, Nguyễn Văn Tuấn lớn lên giữa ruộng đồng, bãi bồi, những mùa nước lên nước xuống gắn với nhịp sống cần cù của quê hương trung du. Tuấn không phải người ồn ào. Anh trầm lặng, chắc chắn, quen với lao động sớm, quen với việc gánh vác phần nặng về mình.
Tuổi trẻ của anh trôi qua trong những năm đất nước còn chia cắt. Tiếng loa truyền thanh, những bản tin chiến sự, những đoàn quân hành quân qua làng đã sớm hun đúc trong anh ý thức về trách nhiệm của một người con đối với Tổ quốc. Với Tuấn, ra trận không phải là lựa chọn bốc đồng, mà là điều tất yếu – như con sông Thương chảy về xuôi.
Năm 1972, anh nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Giang. Từ vùng trung du Bắc Bộ, Nguyễn Văn Tuấn hành quân vào Nam, mang theo trong ba lô không chỉ quân tư trang mà còn cả hình ảnh quê nhà: bờ tre, thửa ruộng, mái nhà lợp rạ và lời dặn dò lặng lẽ của người thân trong ngày tiễn biệt.
Chiến trường Nam Bộ những năm cuối cuộc kháng chiến vô cùng ác liệt. Trà Vinh, vùng đất sông nước, kênh rạch đan xen, là nơi địch tập trung nhiều lực lượng nhằm kiểm soát tuyến giao thông và vùng căn cứ. Ban ngày nắng gắt, ban đêm sương xuống dày, người lính phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng gian khổ: lội nước, bám bùn, ăn ngủ giữa rừng tràm và ruộng lúa.
Trong đơn vị, Nguyễn Văn Tuấn là người chịu khó, kỷ luật nghiêm, luôn xung phong nhận phần việc khó. Anh không nói nhiều về bản thân, nhưng trong hành quân hay chiến đấu, luôn là người đi đầu hoặc ở lại sau cùng để bảo đảm an toàn cho đồng đội. Những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, anh thường nhắc đến quê nhà Bắc Giang, nhắc đến dòng sông Thương với giọng chậm rãi, như để tự nhắc mình vì sao phải đứng vững.
Năm 1974, tại Đại An – Trà Vinh, đơn vị của anh tham gia một trận chiến quyết liệt. Địch sử dụng hỏa lực mạnh, càn quét liên tục, tìm cách phá vỡ thế đứng chân của ta. Trận đánh diễn ra trong không gian sông nước mênh mông, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Trong lúc chiến đấu, Nguyễn Văn Tuấn đã anh dũng hi sinh. Anh ngã xuống giữa trận địa, khi nhiệm vụ chưa hoàn thành, khi chiến trường vẫn còn vang tiếng súng. Sự hi sinh của anh góp phần giữ vững đội hình, tạo điều kiện để đơn vị tiếp tục chiến đấu và rút lui an toàn.
Sau trận đánh, đồng đội mai táng anh tại Đại An – Trà Vinh, ngay trên mảnh đất anh đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Ngôi mộ giữa miền sông nước, giản dị và lặng lẽ, nhưng chứa đựng trọn vẹn nghĩa tình đồng đội và lòng tri ân sâu sắc.
Tin anh hi sinh trở về Đồng Việt – Yên Dũng – Bắc Giang trong nỗi lặng im nặng trĩu. Không có ngày trở lại, không có bước chân quen thuộc trên con đường làng. Chỉ còn tên anh được gọi lên trong những buổi tưởng niệm, trong ký ức của gia đình và quê hương.
Mùa xuân năm sau, đất nước toàn thắng. Trà Vinh hồi sinh, ruộng lúa lại xanh, kênh rạch lại yên bình. Ở miền Bắc, sông Thương vẫn chảy, mang theo phù sa và cả những ký ức không bao giờ phai.
Nguyễn Văn Tuấn – người lính từ Đồng Việt – đã nằm lại nơi đất Nam Bộ, để quê hương được yên bình, để đất nước liền một dải.
Anh hi sinh khi tuổi đời còn trẻ, nhưng tên anh sống mãi cùng non sông.



