Người lính từ Xuân Tín
Năm 1962, khi vừa tròn hai mươi sáu tuổi, Lê Trọng Thuận rời quê hương nhập ngũ. Ngày tiễn ông lên đường, mẹ già lặng lẽ gói cho con nắm cơm, cha chỉ đặt tay lên vai ông, không nói nhiều nhưng ánh mắt chan chứa niềm tin. Ông được biên chế về đơn vị Trường Sỹ quan Vũ khí Đạn, nơi đào tạo những người lính thầm lặng nhưng giữ vai trò sống còn trong chiến tranh.
Lê Trọng Thuận sinh năm 1936, tại xã Xuân Tín – một miền quê yên bình, nơi những rặng tre nghiêng mình bên bờ ruộng và tiếng gà gáy sớm gọi ngày mới. Tuổi thơ ông lớn lên trong khói lam chiều, trong những câu chuyện mất còn của đất nước đang oằn mình dưới ách chiến tranh. Chính những năm tháng ấy đã hun đúc trong ông một ý chí âm thầm mà bền bỉ.
Năm 1962, khi vừa tròn hai mươi sáu tuổi, Lê Trọng Thuận rời quê hương nhập ngũ. Ngày tiễn ông lên đường, mẹ già lặng lẽ gói cho con nắm cơm, cha chỉ đặt tay lên vai ông, không nói nhiều nhưng ánh mắt chan chứa niềm tin. Ông được biên chế về đơn vị Trường Sỹ quan Vũ khí Đạn, nơi đào tạo những người lính thầm lặng nhưng giữ vai trò sống còn trong chiến tranh.
Những ngày huấn luyện gian khổ bắt đầu. Trên thao trường, giữa nắng gió và tiếng kim loại va vào nhau khô khốc, Lê Trọng Thuận miệt mài học từng loại vũ khí, từng viên đạn, từng nguyên lý nhỏ nhất. Ông hiểu rằng, sau mỗi khẩu súng là sinh mệnh của đồng đội, và sau mỗi viên đạn là vận mệnh của một trận đánh. Không cho phép mình sai sót, ông luôn là người cẩn trọng, kiên nhẫn và kỷ luật.
Khi chiến tranh bước vào những năm tháng ác liệt, những kiến thức từ Trường Sỹ quan Vũ khí Đạn theo ông ra chiến trường. Giữa bom rơi đạn nổ, ông cùng đồng đội bảo đảm vũ khí luôn sẵn sàng, tiếp đạn kịp thời cho các đơn vị chiến đấu. Có những đêm trắng trong hầm sâu, ông cặm cụi bên thùng đạn, tay lấm lem dầu mỡ, tai vẫn căng ra nghe từng tiếng động lạ trên mặt đất.
Chiến tranh không chỉ thử thách sức lực, mà còn thử thách lòng người. Có lúc đối mặt với mất mát, hy sinh của đồng đội, Lê Trọng Thuận lặng lẽ nén đau thương, biến nó thành quyết tâm bền gan hơn nữa. Ông tin rằng, chỉ cần mỗi người lính làm tròn nhiệm vụ của mình, ngày hòa bình nhất định sẽ đến.
Rồi chiến tranh cũng lùi xa. Người lính năm xưa trở về quê hương Xuân Tín, mái tóc đã điểm sương, nhưng dáng đứng vẫn thẳng, ánh mắt vẫn đằm sâu như ngày nào. Với ông, những năm tháng trong quân ngũ là quãng đời không thể nào quên – nơi ông đã sống trọn vẹn cho hai chữ Tổ quốc.
Câu chuyện của Cựu chiến binh Lê Trọng Thuận không ồn ào, không phô trương, nhưng lặng lẽ tỏa sáng như chính những con người đã góp phần làm nên mùa xuân hòa bình cho đất nước hôm nay.



