NGƯỜI LÍNH TUỔI HAI MƯƠI VÀ MỘT NĂM KHÔNG THỂ QUÊN
Câu chuyện về ông Thượng Thái Cấp, người con Thuận Hòa sinh năm 1945, nhập ngũ năm 1966 giữa những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Qua câu chuyện, thế hệ trẻ cảm nhận được giá trị của tuổi trẻ và sự bình yên hôm nay.
NGƯỜI LÍNH TUỔI HAI MƯƠI VÀ MỘT NĂM KHÔNG THỂ QUÊN
Có những cuộc đời khi nhìn lại chỉ được đánh dấu bằng vài mốc thời gian rất ngắn. Nhưng phía sau những mốc thời gian ấy lại là cả một thời đại. Có những người trẻ đã đi qua tuổi thanh xuân bằng những lựa chọn mà thế hệ hôm nay khó có thể hình dung. Ông Thượng Thái Cấp là một người như thế.
Tuổi hai mươi của một người con Thuận Hòa
Ông sinh năm 1945, hiện sinh sống tại thôn Bản Mịch, xã Thuận Hòa, tỉnh Tuyên Quang.
Năm 1966, khi vừa bước vào tuổi hai mươi, ông nhập ngũ.
Năm 1967, ông xuất ngũ.
Hai mốc thời gian ấy thoạt nhìn rất ngắn.
Nhưng khi đặt hai con số ấy vào dòng chảy lịch sử dân tộc, chúng ta sẽ nhận ra rằng đó là một giai đoạn đặc biệt.
Năm 1965, Mỹ bắt đầu đưa quân chiến đấu trực tiếp vào miền Nam Việt Nam với quy mô lớn, đồng thời tiến hành chiến tranh phá hoại bằng không quân và hải quân đối với miền Bắc. Đất nước bước vào một thời kỳ chiến tranh ngày càng khốc liệt.
Trong những năm tháng ấy, rất nhiều thanh niên Việt Nam đã rời quê hương lên đường.
Họ có thể xuất thân từ những vùng quê khác nhau, nói những giọng nói khác nhau, có những hoàn cảnh gia đình khác nhau.
Nhưng họ có chung một điểm: tuổi trẻ của họ gắn với vận mệnh đất nước.
Ngày nay, khi nói đến tuổi hai mươi, chúng ta thường nghĩ về những dự định đầu tiên của cuộc đời.
Có người học đại học.
Có người bắt đầu công việc.
Có người lập gia đình.
Có người ước mơ được đi đây đó.
Nhưng với một thanh niên Việt Nam của năm 1966, tuổi hai mươi có thể bắt đầu bằng một cuộc chia tay.
Một chiếc ba lô.
Một bộ quân phục.
Và một hành trình mà không ai biết chắc phía trước sẽ có những gì.
Họ lên đường không phải vì chiến tranh là điều họ mong muốn.
Họ lên đường bởi khi đất nước cần, họ lựa chọn đứng về phía Tổ quốc.
Một năm – một phần của tuổi trẻ của ông không phải là khoảng thời gian dài nếu đặt cạnh cả cuộc đời.
Nhưng với một người lính, một năm trong những năm tháng chiến tranh có thể chứa đựng rất nhiều ký ức.
Đó là thời gian xa quê.
Là những ngày sống trong môi trường quân ngũ.
Là những tháng ngày đất nước đang phải đối mặt với bom đạn và những mất mát.
Một năm ấy có thể đã đi qua, nhưng dấu mốc 1966 – 1967 đã trở thành một phần trong cuộc đời ông.
Và với chúng tôi, điều đáng trân trọng nhất không nằm ở thời gian dài hay ngắn.
Điều đáng trân trọng là ông đã từng đứng vào hàng ngũ những người sẵn sàng nhận nhiệm vụ khi đất nước đang cần.
Chúng tôi từng nghĩ lịch sử là những chiến dịch lớn, những trận đánh nổi tiếng và những nhân vật xuất hiện trong sách giáo khoa.
Nhưng càng tìm hiểu, chúng tôi càng nhận ra lịch sử còn được tạo nên bởi hàng triệu con người bình thường.
Họ không phải lúc nào cũng có tên trên báo.
Không phải ai cũng có những câu chuyện được kể nhiều lần.
Nhưng họ đã góp tuổi trẻ của mình vào dòng chảy chung.
Ông Thượng Thái Cấp là một người như vậy.
Một người con của Thuận Hòa.
Một người lính của những năm tháng chiến tranh.
Một người đã từng có tuổi hai mươi của mình ở trong một thời đại không bình thường.
Điều khiến chúng tôi suy nghĩ nhiều nhất khi tìm hiểu về ông không phải là những điều lớn lao.
Mà là một câu hỏi rất đơn giản:
Nếu chúng ta sinh ra vào năm 1945 và bước vào tuổi hai mươi trong năm 1966, chúng ta sẽ lựa chọn như thế nào?
Không ai có thể trả lời câu hỏi ấy một cách chắc chắn.
Nhưng thế hệ của ông Cấp đã trả lời bằng chính cuộc đời mình.
Ngày hôm nay, chúng ta không còn phải đối diện với chiến tranh như thế hệ trước.
Trách nhiệm của chúng ta là học tập, lao động, sống có trách nhiệm với cộng đồng và góp phần xây dựng quê hương.
Đó có thể là cách giản dị nhất để tiếp nối những gì thế hệ trước đã trao lại.
Bởi hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên mà có. Nó được xây dựng từ tuổi trẻ của biết bao con người.



