NGƯỜI LÍNH TUỔI MƯỜI TÁM
NGƯỜI LÍNH TUỔI MƯỜI TÁM
Tuổi mười tám — khi người ta còn đang mơ mộng về tương lai, khi bầu trời tuổi trẻ tràn ngập những ước vọng trong trẻo. Nhưng với người lính Việt Nam thời hoa lửa, tuổi mười tám lại gắn với tiếng súng, với ba lô nặng trĩu và những bước chân ra trận.
Nhiều chàng trai tuổi mười tám rời bục giảng chưa lâu, tay còn vụng về khi cầm súng. Họ chưa từng đi xa khỏi mái nhà, chưa từng nếm mùi khổ cực, nhưng lại trở thành những chiến sĩ kiên cường trong lửa đạn. Sự trưởng thành của họ không diễn ra trong sách vở mà giữa chiến trường khốc liệt.
Có người ngã xuống khi tuổi đời chưa trọn đôi mươi. Có người trở về với mái tóc nhuốm sương gió, nhưng ánh mắt vẫn trong trẻo như ngày đầu lên đường. Dù cuộc sống sau chiến tranh còn nhiều khó khăn, họ vẫn sống bình dị, lặng lẽ cống hiến cho cộng đồng.
Tuổi mười tám thời hoa lửa không chỉ là tuổi trẻ, mà là biểu tượng của niềm tin — niềm tin của những người sinh ra để sống trọn vẹn cho Tổ quốc.



