Cựu chiến binh

   – Người lính tuổi mười tám nơi biên cương Tổ quốc –

Hoà Bình không tự nhiên mà có.Đó là thành quả của những con người mười tám tuổi đi vào chiến tranh,để chúng ta được lớn lên trong yên bình.Vì vậy hãy biết trân trọng Hoà Bình !

Bắc Ninh01/04/2026LÊ THỊ HỒNG2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Mười tám tuổi đời ,chưa kịp hiểu hết thế nào là chiến tranh,

Anh đã khoác ba lô lên đường giữ đất.

Giữa biên cương gió lạnh,

Tuổi trẻ anh gửi lại nơi tuyến lửa Lạng Sơn.”

Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc, có những chàng trai rời ghế nhà trường, rời vòng tay mẹ cha để bước vào nơi bom đạn. Ông Nguyễn Văn Kim, sinh ngày 28 tháng 04 năm 1960, là một trong những người lính trẻ như thế. Khi đất nước cần, ông mới mười tám tuổi, cái tuổi còn đầy mơ ước, vậy mà đã sẵn sàng gác lại tuổi xuân để khoác lên mình màu áo lính.

Ngày 08 tháng 05 năm 1978, ông chính thức lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm tình hình biên giới phía Bắc ngày càng căng thẳng, quân xâm lược liên tục gây hấn, đe dọa chủ quyền lãnh thổ nước ta. Không ai ép buộc, cũng không ai do dự, chàng trai Nguyễn Văn Kim chỉ nghĩ đơn giản: “Đất nước gọi thì mình đi, còn trẻ thì còn phải giữ nước.”

Ông được điều động tham gia chiến dịch bảo vệ biên giới Lạng Sơn chống quân xâm lược Trung Quốc – một trong những chiến trường ác liệt nhất thời bấy giờ. Núi rừng Lạng Sơn hiểm trở, mùa đông giá rét, mùa hè oi bức, thiếu thốn đủ bề từ lương thực, thuốc men cho đến vũ khí. Ông kể lại: “Có những ngày cả đơn vị chỉ ăn cơm độn sắn, uống nước suối cầm hơi, ngủ trong hầm đất ẩm lạnh, tai lúc nào cũng căng ra nghe tiếng pháo.”

Trên tuyến đầu, ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như sợi chỉ. Bom đạn dội xuống bất ngờ, đồng đội có người ngã xuống khi chưa kịp gọi tên quê hương, có người bị thương nặng phải cáng về tuyến sau. Thế nhưng, người lính trẻ Nguyễn Văn Kim vẫn kiên cường bám trụ, giữ từng mét đất biên cương. Ông tâm sự: “Lúc ấy sợ chứ, ai mà không sợ chết. Nhưng nhìn lá cờ đỏ sao vàng bay trên đồn biên giới, tự nhiên trong lòng lại vững hơn, chỉ nghĩ phải sống và chiến đấu cho xứng đáng.”

Suốt 4 năm trong quân ngũ (từ 1978 đến 30/05/1982), ông Nguyễn Văn Kim đã cùng đồng đội trải qua những tháng ngày gian khổ nhất của tuổi trẻ. Không có thanh xuân rực rỡ như bạn bè cùng trang lứa, tuổi mười tám của ông gắn với tiếng súng, khói lửa và những đêm dài thức trắng nơi rừng núi. Nhưng cũng chính nơi ấy, ông học được ý nghĩa lớn nhất của cuộc đời: lòng yêu nước, tình đồng đội và sự hy sinh thầm lặng.

Ngày rời quân ngũ trở về đời thường, ông mang theo trên vai không chỉ là ba lô cũ mà còn là cả một thời tuổi trẻ gửi lại nơi biên cương. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng ở Lạng Sơn vẫn luôn in đậm trong trái tim người lính năm xưa.

Cuộc đời ông Nguyễn Văn Kim không phải là những chiến công vang dội được ghi vào sách sử, nhưng lại là một phần rất thật của lịch sử dân tộc – lịch sử được viết nên từ mồ hôi, máu và tuổi trẻ của hàng triệu người lính vô danh. Ông chính là một minh chứng sống cho một thế hệ:

Dám nghĩ,dám hi sinh và dám đặt Tổ Quốc lên trên bản thân mình

Câu chuyện của ông hôm nay không chỉ để kể lại,mà cón để nhắc giới thế hệ trẻ rằng:

Hoà Bình không tự nhiên mà có.Đó là thành quả của những con người mười tám tuổi đi vào chiến tranh,để chúng ta được lớn lên trong yên bình.Vì vậy hãy biết trân trọng Hoà Bình !

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn