Người lính và 15 vết thương giữa trận chiến
Năm 1965, ông Lâm Văn Bảng nhập ngũ và được đưa vào chiến trường miền Nam. Tháng 5/1968, trong một trận chiến ở cửa ngõ Sài Gòn, ông bị thương rất nặng với 15 vết thương trên cơ thể. Bị bắt và đưa về trạm xá trong trại giam Chí Hòa, ông vẫn giữ vững ý chí, không để quân địch khai thác thông tin.
Năm 1965, khi đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, chàng trai Lâm Văn Bảng lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được bổ sung vào chiến trường miền Nam, thuộc Đại đội 16, Trung đoàn 53, Sư đoàn 320.
Tháng 5/1968, đơn vị của ông tham gia chiến đấu ở khu vực cửa ngõ Sài Gòn. Trận chiến diễn ra rất khốc liệt. Trong bom đạn, ông Bảng bị thương nặng. Trên cơ thể ông có tới 15 vết thương, chân trái và tay phải bị gãy.
Ông ngất đi vì mất máu. Khi tỉnh lại, ông phát hiện mình đang nằm tại một trạm xá thuộc trại giam Chí Hòa.
Dù bị thương rất nặng và đau đớn, ông vẫn nghĩ đến nhiệm vụ của người lính. Khi bị địch hỏi cung, ông không khai tên thật mà sử dụng một cái tên khác để đánh lạc hướng.
Suốt nửa tháng nằm tại trạm xá, ông không được chăm sóc đầy đủ. Những vết thương ngày càng đau đớn. Mỗi lần thay băng là một lần ông phải chịu đựng sự đau đớn khủng khiếp.
Nhưng ông vẫn cố gắng chịu đựng và không để mình khuất phục. Ông dùng một miếng vải để chặn ngang miệng, cố không phát ra tiếng kêu.
Câu chuyện của ông Lâm Văn Bảng cho thấy sự khốc liệt của chiến tranh và nghị lực phi thường của những người lính Việt Nam. Đằng sau mỗi chiến công là những mất mát, đau đớn và những năm tháng không thể nào quên.
Ý nghĩa câu chuyện:
Câu chuyện nhắc nhở thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình, ghi nhớ sự hy sinh của những người đã chiến đấu và giữ gìn đất nước.



