Người lính và bát nước chè xanh giữa rừng
Ở Trường Sơn, có những thứ tưởng chừng rất bình thường nhưng lại quý như vàng.
Một trong số đó là bát nước chè xanh.
Năm 1973, đơn vị tôi dừng chân bên một con suối nhỏ sau nhiều giờ hành quân.
Ai cũng mệt, áo ướt mồ hôi, chân bám đầy đất đỏ.
Anh nuôi hôm ấy không có gì nhiều để nấu ăn, chỉ hái được ít lá chè rừng.
Đun lên trong chiếc bi đông cũ móp méo.
Nước chè xanh loãng, nhưng thơm mùi lá rừng rất đặc biệt.
Khi anh nuôi rót ra từng ca, ai cũng nâng niu như một thứ gì rất sang trọng.
Một cậu lính trẻ uống một ngụm rồi thở ra:
“Ngon hơn chè ở nhà em.”
Cả nhóm cười.
Có người còn nói:
“Về quê chắc phải xin mẹ nấu kiểu này.”
Ngồi giữa rừng sâu, chỉ một bát nước chè nóng cũng đủ làm người ta thấy gần gũi như đang ở nhà.
Anh tiểu đội trưởng ngồi nhấp từng ngụm nhỏ, rồi nói:
“Cái ngon không phải ở chè, mà ở lúc này.”
Không ai phản đối.
Vì ai cũng hiểu.
Chiến tranh khiến những điều rất nhỏ trở nên đặc biệt.
Sau này, mỗi khi về quê, tôi vẫn thích uống chè xanh.
Nhưng không loại nào có mùi giống bát chè giữa rừng Trường Sơn năm ấy.
Không phải vì nguyên liệu khác.
Mà vì khi ấy, bên cạnh bát chè là cả một thời tuổi trẻ, có đồng đội, có rừng xanh, có những ngày gian khổ mà ấm áp lạ thường.



