Cựu chiến binh

Người lính và bông hoa sim tím

Lào Cai06/08/2026Phường Trung Tâm (Đoàn phường Trung Tâm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ký ức, dù đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.

Trong buổi đến thăm các cựu chiến binh nhân dịp kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7, đoàn viên thanh niên phường Trung Tâm được nghe cựu chiến binh Đỗ Văn Phúc (sinh năm 1952) kể về một câu chuyện khiến ai cũng lặng người.

Ông Phúc chậm rãi mở cuốn sổ cũ đã ngả màu thời gian. Giữa những trang giấy vàng úa là một bông hoa sim tím đã khô từ rất lâu, được ép phẳng và gìn giữ cẩn thận.

Thấy mọi người chăm chú nhìn, ông mỉm cười hiền hậu:

"Các cháu có biết vì sao ông vẫn giữ bông hoa này đến tận bây giờ không?"

Không đợi ai trả lời, ông bắt đầu kể.

Đó là mùa hè năm 1972. Đơn vị của ông hành quân qua những cánh rừng miền Đông Nam Bộ. Những ngày ấy, cuộc sống của người lính chỉ gói gọn trong chiếc ba lô, khẩu súng và những chặng đường hành quân kéo dài từ sáng đến đêm.

Có những hôm vừa dựng võng chưa kịp chợp mắt thì tiếng pháo đã vang lên. Có khi nhiều ngày liền không được ăn một bữa cơm nóng. Nhưng điều khiến người lính trẻ nhớ nhất lại không phải là những trận đánh, mà là tình cảm của đồng đội dành cho nhau.

Trong tiểu đội có anh Nguyễn Văn Dũng, quê Quảng Bình. Anh lớn tuổi hơn mọi người vài tuổi, tính tình vui vẻ, luôn là người động viên anh em mỗi khi mệt mỏi.

Một chiều hiếm hoi được nghỉ chân trên sườn đồi, Dũng hái một bông hoa sim tím đang nở ven đường rồi cài lên quai mũ.

Anh cười:

"Mai này hòa bình, nhất định tao sẽ đưa vợ lên đây ngắm hoa sim."

Cả tiểu đội cười ồ. Có người trêu:

"Thế đã có người yêu chưa mà nghĩ đến cưới vợ?"

Dũng gãi đầu, cười ngượng:

"Chưa... nhưng hòa bình rồi thì sẽ có."

Câu nói tưởng chỉ để đùa vui ấy lại trở thành điều khiến ông Phúc nhớ mãi.

Chỉ ba ngày sau, trong một trận đánh bảo vệ tuyến vận chuyển, Dũng xung phong ở lại chặn địch để đồng đội rút lui an toàn.

Khi mọi người quay trở lại tìm, anh đã hy sinh.

Bên chiếc ba lô còn dang dở là bông hoa sim tím đã héo khô.

"Tôi nhặt lấy bông hoa ấy rồi ép vào cuốn sổ tay. Từ đó đến giờ chưa bao giờ bỏ đi."

Ông Phúc khẽ vuốt lên cánh hoa mỏng manh.

"Tôi giữ không phải vì nó đẹp, mà vì nó nhắc tôi nhớ đến một người đồng đội chưa kịp thực hiện ước mơ rất giản dị."

Nói đến đây, giọng ông chùng xuống.

"Chiến tranh cướp đi rất nhiều điều. Có người chưa kịp trở về gặp cha mẹ. Có người chưa kịp cưới vợ. Có người còn chưa một lần được sống những ngày bình yên."

Ông kể rằng sau ngày đất nước thống nhất, mỗi lần đi qua những đồi sim nở tím, ông đều dừng lại rất lâu.

Ông không chỉ nhớ Dũng, mà nhớ cả một thế hệ thanh niên đã lên đường với niềm tin mãnh liệt rằng đất nước nhất định sẽ hòa bình.

Khi chia tay, một đoàn viên trẻ hỏi:

"Nếu được quay lại tuổi đôi mươi, ông có vẫn lựa chọn lên đường không?"

Ông Phúc nhìn xa về phía ngọn đồi phía trước, ánh mắt vẫn sáng như người lính năm nào.

"Có chứ."

Ông trả lời rất khẽ.

"Bởi nếu thế hệ chúng tôi không đi, làm sao có được những ngày bình yên để các cháu lớn lên. Điều đáng quý nhất của người lính không phải là những tấm huân chương, mà là được thấy đất nước hôm nay không còn tiếng bom, trẻ em được đến trường và mỗi gia đình được sum họp."

Rời ngôi nhà của người cựu chiến binh, hình ảnh bông hoa sim tím vẫn còn đọng mãi trong tâm trí mỗi đoàn viên.

Một bông hoa nhỏ bé đã đi cùng người lính hơn năm mươi năm, trở thành chứng nhân cho một lời hẹn còn dang dở và cho những ước mơ bình dị của cả một thế hệ.

Hòa bình hôm nay được viết nên từ những điều rất đỗi bình thường như thế. Và cũng chính vì vậy, mỗi người trẻ càng cần biết trân trọng quá khứ, gìn giữ truyền thống, sống có trách nhiệm để xứng đáng với sự hy sinh của những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn