Bài viết

Người Lính Và Bông Sen

Lào Cai20/05/2026Hoàng Thị Thúy Vân (Đoàn Thanh niên xã Mường Lai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Người Lính Và Bông Sen” là câu chuyện về Minh — một người lính trẻ quê Đồng Tháp mang theo ký ức về đầm sen quê nhà suốt những năm tháng chiến tranh. Giữa khói lửa và mất mát nơi chiến trường, hình ảnh bông sen giản dị đã trở thành niềm an ủi, là biểu tượng của quê hương, của mẹ già và của những ngày hòa bình mà anh luôn khát khao được trở về. Nhưng rồi chiến tranh quá khốc liệt… và có những người lính đã hóa thành một phần của đất nước trước khi kịp nhìn lại mùa sen nở quê mình.

Mỗi người lính ra trận đều mang theo trong tim một hình ảnh quê hương riêng.

Có người nhớ cánh đồng lúa chín vàng.

Có người nhớ tiếng sóng biển quê nhà.

Có người nhớ mái tranh nghèo bên dòng sông nhỏ.

Còn với Minh…

Điều anh nhớ nhất lại là những đầm sen.

Quê Minh ở Đồng Tháp.

Một vùng quê quanh năm ngập tràn sông nước.

Mùa nước nổi, đồng ruộng mênh mông như biển.

Những cánh sen hồng nở bạt ngàn khắp các đầm lớn nhỏ.

Từ bé, Minh đã theo mẹ chèo xuồng hái sen mỗi buổi sớm.

Anh nhớ rất rõ mùi thơm dịu nhẹ của hoa sen trong làn sương mai.

Nhớ những giọt nước long lanh đọng trên cánh hoa.

Nhớ hình ảnh mẹ ngồi cuối xuồng, chiếc nón lá nghiêng nghiêng giữa biển sen xanh ngắt.

Cha Minh mất sớm trong một trận càn khi anh mới lên mười.

Mẹ anh một mình nuôi con bằng nghề hái sen và bán gương sen ngoài chợ huyện.

Cuộc sống nghèo khó nhưng bình yên.

Cho tới khi chiến tranh lan rộng khắp miền Nam.

Máy bay bắt đầu xuất hiện trên bầu trời quê anh.

Nhiều xóm làng bị đốt phá.

Nhiều thanh niên trong vùng lần lượt lên đường tham gia kháng chiến.

Và rồi Minh cũng nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi.

Ngày anh lên đường…

Mẹ chèo xuồng đưa anh qua đầm sen phía sau nhà.

Buổi sáng hôm ấy, sen nở rất đẹp.

Những cánh hoa hồng nhạt rung nhẹ trong gió sớm.

Mẹ hái một bông sen vừa nở rồi đặt vào tay anh:

– Mang theo đi con… nhớ quê thì nhìn nó.

Minh bật cười:

– Hoa rồi cũng héo mà má.

Mẹ khẽ vuốt vai anh:

– Nhưng nhớ quê thì không héo đâu con.

Câu nói ấy theo Minh suốt những năm chiến tranh.

Vào chiến trường, Minh được biên chế vào đơn vị bộ binh hoạt động ở miền Đông Nam Bộ.

Cuộc sống người lính vô cùng gian khổ.

Hành quân xuyên rừng.

Ăn ngủ trong chiến hào.

Sống giữa bom đạn và những cơn sốt rét rừng triền miên.

Nhiều đêm nằm võng dưới tán rừng già, Minh lại nhớ quê da diết.

Nhớ mùi bùn non mùa nước nổi.

Nhớ tiếng chèo khua nhẹ trên đầm sen.

Và nhớ mẹ.

Trong ba lô của anh luôn có một vật được bọc cẩn thận trong túi nylon.

Đó là cánh hoa sen đã khô từ ngày mẹ đưa.

Nó mỏng manh, nhạt màu và gần như sắp vụn.

Nhưng Minh vẫn giữ như báu vật.

Có lần đồng đội vô tình nhìn thấy rồi hỏi:

– Thứ gì vậy?

Anh chỉ cười:

– Quê tao đó.

Người thân với Minh nhất trong đơn vị là Hậu — một chiến sĩ quê An Giang.

Hậu tính tình vui vẻ và rất hay kể chuyện.

Những đêm nghỉ quân hiếm hoi, hai người thường nằm cạnh nhau dưới võng nói về quê nhà miền Tây.

Hậu bảo:

– Hòa bình rồi tao về mở ghe chở khách du lịch.

Minh cười:

– Còn tao chắc về hái sen tiếp với má.

Rồi anh nhìn lên khoảng trời nhỏ giữa những tán lá:

– Tao chỉ muốn được thấy đầm sen quê mình một lần nữa.

Chiến tranh ngày càng ác liệt.

Đơn vị của Minh liên tục tham gia nhiều trận đánh lớn.

Có những trận kéo dài suốt nhiều ngày đêm giữa mưa bom và pháo kích.

Nhiều đồng đội lần lượt hy sinh.

Có người buổi sáng còn ngồi ăn cơm cùng nhau, tối đã nằm lại giữa rừng sâu.

Sau mỗi lần mất đồng đội, Minh thường ngồi lặng rất lâu.

Rồi anh lấy cánh sen khô ra nhìn.

Như thể đó là thứ duy nhất giúp anh giữ được cảm giác quê hương vẫn còn rất gần.

Một mùa mưa năm 1973…

Đơn vị Minh nhận nhiệm vụ đánh chặn địch tại một khu vực gần biên giới.

Đó là trận đánh vô cùng nguy hiểm.

Địch có hỏa lực mạnh và liên tục gọi pháo yểm trợ.

Trước giờ xuất kích, Hậu nhìn Minh rồi cười:

– Về quê nhớ dẫn tao đi ngắm sen nghe.

Minh cười nhẹ:

– Nhất định rồi.

Không ai ngờ…

Đó là lời hẹn cuối cùng.

Trận đánh bắt đầu lúc trời gần sáng.

Pháo địch dội xuống dữ dội.

Đất đá và cây rừng tung lên mù mịt.

Đơn vị của Minh phải vừa chiến đấu vừa bám giữ trận địa giữa làn đạn dày đặc.

Tiếng súng vang lên không ngớt.

Khói bom phủ kín cả cánh rừng.

Đến giữa trưa…

Một mũi tiến công của địch bất ngờ áp sát trận địa.

Hậu bị thương nặng ở chân giữa khoảng đất trống.

Đạn bắn dày tới mức không ai có thể tiếp cận.

Nhìn bạn nằm giữa làn đạn, Minh không do dự.

Anh lao khỏi chiến hào.

Tiếng Hậu hét lên phía sau:

– Minh! Đừng!

Nhưng anh vẫn chạy tới.

Đạn cày tung đất quanh người.

Khói súng và tiếng nổ chát chúa phủ kín chiến trường.

Minh kéo được Hậu về gần chiến hào thì một loạt đạn bất ngờ quét ngang.

Khi đồng đội lao ra ứng cứu…

Hậu đã được đẩy an toàn xuống công sự.

Còn Minh nằm lại giữa nền đất đỏ loang máu.

Trong túi áo ngực anh…

Cánh hoa sen khô vẫn còn nguyên.

Chiều hôm ấy, trận địa được giữ vững.

Nhưng đơn vị mất đi một người lính trẻ luôn mang quê hương trong tim.

Hậu ngồi lặng rất lâu bên ba lô của bạn.

Khi mở túi áo Minh ra, anh nhìn thấy cánh sen ép cũ đã ngả màu thời gian.

Phía sau mảnh giấy bọc cánh sen có dòng chữ nhỏ viết bằng bút chì:

“Má chờ con mùa sen nở.”

Hậu bật khóc giữa chiến hào ngập khói súng.

Tin Minh hy sinh được gửi về Đồng Tháp vào đúng mùa sen nở năm ấy.

Mẹ anh ngồi rất lâu bên mé đầm.

Gió chiều thổi nhẹ làm những cánh sen rung lên lặng lẽ.

Người mẹ già run run cầm lại cánh sen khô người ta gửi về cùng di vật.

Bà áp nó vào ngực rồi bật khóc lần đầu tiên kể từ ngày con trai ra trận.

Nhiều năm sau chiến tranh…

Đầm sen quê Minh vẫn nở mỗi mùa nước nổi.

Trẻ con vẫn chèo xuồng hái sen dưới ánh bình minh.

Người dân vẫn sống yên bình trên vùng đất từng đầy khói lửa.

Nhưng với mẹ Minh…

Mỗi bông sen nở lại khiến bà nhớ tới người con trai mãi mãi tuổi hai mươi.

Hậu sau này trở về quê, có lần ghé thăm đầm sen cũ của bạn.

Giữa mênh mông hoa nở, ông đứng lặng rất lâu.

Gió mang theo hương sen thoang thoảng như từ những năm tháng xa xưa vọng về.

Ông nhớ người lính trẻ từng nói:

“Chỉ cần còn nhớ quê hương… mình sẽ không bao giờ gục ngã.”

Có những người lính ra đi từ những miền quê rất đỗi bình dị.

Họ mang theo vào chiến tranh một cánh hoa, một nắm đất hay một ký ức nhỏ bé về quê nhà.

Và chính những điều giản dị ấy đã trở thành sức mạnh để họ vượt qua những năm tháng khốc liệt nhất.

Người lính và bông sen năm ấy cũng như thế.

Anh đã nằm lại giữa chiến trường…

Nhưng hương sen quê hương mà anh mang theo vẫn còn mãi — như biểu tượng của sự thanh khiết, lòng yêu nước và những tuổi xuân bất tử trong thời hoa lửa Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn