Người lính và bức thư chưa gửi
Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, Lâm là một người lính trẻ mới tròn hai mươi tuổi. Anh rời quê hương với lời hứa sẽ trở về trồng lại vườn cam cho mẹ. Trong ba lô của anh lúc nào cũng có một cuốn sổ nhỏ và vài tờ giấy để viết thư.
Nhưng Lâm viết rất nhiều thư mà chưa bao giờ gửi. Anh sợ mẹ đọc được sẽ lo lắng, nên chỉ kể rằng mình vẫn khỏe, đơn vị vẫn ổn, và rừng Trường Sơn rất đẹp. Thực ra, có những đêm bom rơi gần đến mức đất đá vùi kín miệng hầm, anh chỉ biết nắm chặt bức thư trong tay mà nghĩ về nhà.
Một lần hành quân, Lâm bị thương. Trong ba lô của anh, đồng đội tìm thấy rất nhiều lá thư chưa gửi, lá nào cũng bắt đầu bằng câu: “Mẹ ơi, khi nào hết chiến tranh con sẽ về…”
Những lá thư ấy sau đó được gửi về quê. Mẹ anh nhận được, đọc từng lá, mới biết trong suốt những năm tháng đó, con trai mình đã nhớ nhà đến nhường nào.
Chiến tranh qua đi, vườn cam năm xưa vẫn nở hoa, nhưng người trồng cam thì không trở lại nữa. Chỉ còn những lá thư được mẹ cất trong một chiếc hộp gỗ, như giữ lại cả một thời hoa lửa.



