Cựu chiến binh

Người lính và bức thư đọc dở giữa trận pháo kích

Lào Cai14/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong đời lính, có những lá thư người ta đọc đi đọc lại đến thuộc từng dòng chữ.

Nhưng cũng có những lá thư mãi mãi không thể đọc hết.

Tôi vẫn còn nhớ rất rõ buổi chiều năm 1972 ấy ở Quảng Trị.

Đơn vị vừa rút khỏi một trận địa pháo sau nhiều ngày chiến đấu liên tục.

Ai cũng mệt rã rời.

Quần áo bám đầy đất đỏ và khói thuốc súng.

Lúc đang nghỉ chân trong giao thông hào, anh liên lạc chạy đến phát thư từ hậu phương gửi vào.

Chỉ cần nhìn thấy xấp thư trên tay anh, cả tiểu đội đã sáng mắt lên.

Giữa chiến tranh, thư nhà là thứ quý giá hơn bất cứ món quà nào.

Tôi nhận được một lá thư của mẹ.

Phong bì đã nhàu đi vì mưa rừng nhưng nét chữ ngoài bì vẫn quen thuộc đến nghẹn lòng.

Tôi ngồi nép vào vách hào rồi mở thư rất chậm.

Mùi giấy ẩm lẫn mùi khói bếp quê nhà dường như vẫn còn đâu đó.

Mẹ viết rằng vụ lúa năm ấy tốt.

Em gái tôi đã biết đạp xe.

Con chó vàng ngoài sân vẫn chiều nào cũng nằm chờ trước cổng.

Những chuyện bình thường thôi, vậy mà tôi đọc đến đâu lòng mềm đi đến đó.

Giữa lúc ấy, tiếng pháo bất ngờ rít lên từ xa.

Một người hét lớn:

“Pháo kích!”

Tất cả lập tức lao xuống hầm.

Chưa đầy vài giây sau, đất trời rung chuyển dữ dội.

Đất đá đổ ào xuống giao thông hào.

Tiếng nổ nối tiếp nhau chát chúa đến ù cả tai.

Tôi ôm chặt lá thư vào ngực rồi ép sát người xuống đất.

Khói bụi mù mịt.

Mùi thuốc súng khét nghẹn cổ họng.

Trận pháo kéo dài không lâu nhưng khi kết thúc, cả khu vực gần như bị cày tung.

Tôi phủi đất ngồi dậy, tay vẫn còn nắm chặt lá thư nhàu nát.

Một góc giấy đã rách vì đất đá.

Nhưng điều khiến tôi ám ảnh nhất là dòng thư cuối cùng bị bùn đất che mất một nửa.

Tôi cố lau sạch để đọc tiếp.

Chỉ còn thấy mấy chữ nhòe đi:

“… mẹ mong…”

Phần còn lại không bao giờ đọc được nữa.

Tối hôm ấy tôi ngồi rất lâu trong hầm nhìn lá thư đã lấm lem bùn đất.

Một đồng đội hỏi:

“Có chuyện gì à?”

Tôi khẽ lắc đầu.

Rồi gấp lá thư lại cẩn thận bỏ vào túi áo ngực.

Suốt những năm sau đó, tôi luôn tự hỏi mẹ đã viết gì ở dòng cuối cùng.

Có thể chỉ là lời dặn giữ gìn sức khỏe.

Cũng có thể là câu nhắn mong con sớm trở về.

Tôi không bao giờ biết được nữa.

Ngày hòa bình, về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là mang lá thư ấy ra hỏi mẹ.

Bà nghe xong chỉ cười hiền:

“Mẹ già rồi, nhớ sao nổi.”

Rồi bà lặng đi một lúc mới nói:

“Nhưng chắc là mẹ bảo con cố sống để trở về.”

Nghe vậy, tôi quay mặt đi rất nhanh.

Vì sau bao nhiêu năm, chỉ một câu nói ấy cũng đủ khiến người lính già như tôi cay mắt.

Bây giờ lá thư vẫn nằm trong chiếc hộp gỗ cũ đã ngả màu thời gian.

Nét chữ mẹ tôi mờ dần theo năm tháng.

Nhưng mỗi lần mở ra nhìn, tôi lại nhớ buổi chiều đỏ lửa ở Quảng Trị năm ấy, nhớ tiếng pháo rung trời và nhớ cảm giác của một người lính trẻ đang đọc thư mẹ giữa lằn ranh sống chết của chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn