Người lính và bức thư không có ngày gửi
Trong chiến tranh, có những lá thư không bao giờ biết chính xác ngày gửi.
Vì đường liên lạc lúc có lúc không.
Có khi thư phải nằm lại rất lâu trong ba lô người lính.
Năm 1973, tôi nhận được một lá thư từ quê nhà.
Phong bì đã cũ, mép giấy hơi rách.
Không có dấu bưu điện rõ ràng.
Chỉ có nét chữ của mẹ.
Tôi mở ra đọc giữa một buổi nghỉ chân bên suối.
Mẹ viết về mùa màng, về làng xóm, về những chuyện rất bình thường.
Nhưng điều làm tôi nhớ nhất là câu cuối:
“Ở nhà vẫn bình yên, con cứ yên tâm.”
Tôi đọc đi đọc lại rất lâu.
Không phải vì nội dung quá đặc biệt.
Mà vì cảm giác được nối lại với quê nhà sau nhiều tháng xa cách.
Một cậu lính ngồi cạnh hỏi:
“Thư nhà hả anh?”
Tôi gật đầu.
Cậu nói nhỏ:
“Em lâu rồi chưa nhận được.”
Tôi không biết nói gì.
Chỉ im lặng gấp thư lại rất cẩn thận.
Có những lá thư trong chiến tranh không chỉ là tin tức.
Mà là niềm tin.
Là lý do để người ta tiếp tục bước đi.
Đêm hôm đó, tôi nằm võng đọc lại lá thư dưới ánh đèn dầu.
Mỗi dòng chữ như kéo tôi về gần hơn với mái nhà nhỏ ở quê.
Sau này, lá thư ấy đã theo tôi rất lâu.
Giấy đã ngả màu vàng.
Nhưng tôi vẫn giữ.
Vì nó không chỉ là một mảnh giấy.
Mà là một phần ký ức của một người lính giữa những năm tháng xa nhà, sống trong rừng sâu nhưng luôn mang theo hình ảnh quê hương trong từng nhịp thở.



