Bài viết

Người lính và buổi chia nhau điếu thuốc cuối cùng

Lào Cai14/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)8 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, có những thứ nhỏ đến mức tưởng như không đáng kể.

Như một điếu thuốc.

Nhưng lại có giá trị rất lớn trong những lúc mệt mỏi.

Năm 1973, đơn vị tôi dừng chân sau một chặng hành quân dài.

Trong ba lô của một người lính còn lại đúng một điếu thuốc.

Anh ấy lấy ra, nhìn một lúc rồi bẻ làm đôi.

“Chia nhau.”

Không ai tranh.

Không ai đòi phần hơn.

Mỗi người chỉ một nửa.

Nhưng ai cũng nhận như một thứ quý giá.

Một cậu lính trẻ nói:

“Về nhà chắc không ai tin mình chia nhau một điếu thuốc.”

Cả nhóm cười.

Khói thuốc nhỏ bé bay lên giữa rừng.

Không gian trở nên chậm lại.

Giống như mọi mệt mỏi tạm thời được đặt xuống.

Không ai nói nhiều.

Chỉ ngồi im nhìn khói tan vào gió.

Sau này, khi nghĩ lại, tôi hiểu rằng điếu thuốc hôm đó không quan trọng vì nó là thuốc.

Mà vì nó là sự chia sẻ.

Một thứ rất nhỏ, nhưng đủ làm người ta cảm thấy mình không đơn độc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn