Cựu chiến binh

Người lính và buổi sáng có sương trắng phủ rừng

Lào Cai14/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những buổi sáng trong chiến tranh đẹp đến lạ lùng.

Đẹp theo cách rất yên tĩnh.

Năm 1973, đơn vị tôi dừng chân trong một thung lũng nhỏ.

Sáng hôm đó, sương trắng phủ kín cả khu rừng.

Không nhìn rõ quá vài mét.

Mọi thứ như chìm trong một lớp màn mỏng.

Tôi thức dậy sớm, thấy cả tiểu đội vẫn còn ngủ.

Tiếng thở đều đều trong không gian tĩnh lặng.

Tôi bước ra khỏi võng, nhìn xung quanh.

Cây cối mờ ảo trong sương.

Không có tiếng bom.

Không có tiếng súng.

Chỉ có tiếng chim rất nhỏ đâu đó xa xa.

Một cậu lính trẻ thức dậy sau tôi, nhìn quanh rồi nói:

“Cứ như không phải đang ở chiến tranh.”

Tôi gật đầu.

Vì đúng là như vậy.

Trong khoảnh khắc ấy, rừng giống như một thế giới khác.

Một thế giới tạm quên đi bom đạn.

Anh tiểu đội trưởng bảo:

“Đi nhanh, sương tan là phải xuất phát.”

Không ai phản đối.

Nhưng ai cũng đi chậm hơn một chút, như muốn giữ lại khoảnh khắc yên bình hiếm hoi đó.

Khi mặt trời lên cao hơn, sương bắt đầu tan dần.

Những thân cây hiện rõ trở lại.

Con đường hành quân phía trước lại dài ra.

Nhưng trong ký ức tôi, buổi sáng hôm ấy vẫn còn nguyên.

Một buổi sáng trắng sương, yên lặng đến mức người lính có thể nghe rõ nhịp thở của chính mình giữa rừng sâu Trường Sơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn