Người lính và cành đào biên giới
Tết năm ấy, chiến tranh vẫn chưa kết thúc. Không có bánh chưng, không có pháo hoa, chỉ có tiếng súng và cái lạnh cắt da.
Anh em trong đơn vị quyết định tìm một cành đào rừng để làm “Tết”. Anh Trần Văn Hải được giao nhiệm vụ đi tìm.
Sau một buổi sáng băng rừng, anh mang về một cành đào nhỏ, còn lấm đất. Mọi người dựng tạm trong hầm trú ẩn.
Đêm giao thừa, họ ngồi bên nhau, nhìn cành đào đơn sơ mà nhớ về quê nhà. Có người khe khẽ hát, có người lặng im suy nghĩ.
Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu: chỉ cần còn sống, còn giữ được vị trí, thì đó chính là mùa xuân lớn nhất.



