Bài viết

Người lính và cành đào rừng

Người lính và cành đào rừng

Thái Nguyên10/05/2026Phạm Thị Hương Thu (Chi đoàn Trường TH số 2 Hoá Thượng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính và cành đào rừng

Xuân năm 1975, đơn vị của anh bộ đội tên Khải dừng chân ở một cánh rừng Tây Nguyên trước giờ tiến quân.

Tết đến rất gần nhưng giữa rừng sâu chỉ có tiếng gió và mùi khói bếp. Khải nhớ nhà quay quắt. Anh nhớ mẹ già, nhớ em gái nhỏ và nhớ cây đào trước sân mỗi dịp xuân về.

Sáng mùng Một, trong lúc đi trinh sát, Khải bất ngờ nhìn thấy một nhành hoa rừng màu hồng nhạt mọc bên vách đá. Anh reo lên như trẻ nhỏ:
— “Hoa đào!”

Dù biết đó chỉ là hoa rừng, anh vẫn cẩn thận cắt một cành nhỏ đem về lán.

Cả tiểu đội chuyền tay nhau ngắm cành hoa bé xíu ấy như ngắm cả mùa xuân quê nhà.

Tối hôm đó, họ ngồi quanh bếp lửa hát vang bài “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”. Không ai biết chỉ vài tháng nữa thôi, ngày toàn thắng sẽ thật sự đến.

Trong trận đánh cuối cùng trước ngày giải phóng, Khải bị thương nặng. Khi đồng đội dìu anh ra phía sau, anh vẫn nắm chặt cành hoa rừng đã khô.

Anh thì thầm:
— “Hòa bình rồi… nhớ trồng thật nhiều hoa nhé…”

Mùa xuân năm ấy, đất nước nở hoa trong hòa bình. Và ở đâu đó giữa đại ngàn Tây Nguyên, những cánh hoa rừng vẫn lặng lẽ nở như ký ức không bao giờ tắt của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn