Người lính và cánh rừng lặng-Lương Trung
Tôi là Chu Lai, một người lính từng đi qua chiến tranh. Những năm tháng ấy, tôi cùng đồng đội sống và chiến đấu trong rừng. Rừng vừa là nơi che chở, vừa là nơi thử thách. Một lần, đơn vị tôi hành quân sau một trận đánh. Không khí rất yên lặng. Không còn tiếng súng. Nhưng sự im lặng ấy… lại khiến người ta nặng lòng. Chúng tôi đi qua khu vực vừa giao tranh. Cảnh vật còn nguyên dấu vết. Đất bị xới tung. Cây cối gãy đổ. Không ai nói gì. Chỉ lặng lẽ bước đi. Tôi nhìn những gương mặt quen
Tôi là Chu Lai, một người lính từng đi qua chiến tranh.
Những năm tháng ấy, tôi cùng đồng đội sống và chiến đấu trong rừng.
Rừng vừa là nơi che chở, vừa là nơi thử thách.
Một lần, đơn vị tôi hành quân sau một trận đánh.
Không khí rất yên lặng.
Không còn tiếng súng.
Nhưng sự im lặng ấy… lại khiến người ta nặng lòng.
Chúng tôi đi qua khu vực vừa giao tranh.
Cảnh vật còn nguyên dấu vết.
Đất bị xới tung.
Cây cối gãy đổ.
Không ai nói gì.
Chỉ lặng lẽ bước đi.
Tôi nhìn những gương mặt quen thuộc.
Có người vẫn còn.
Có người… không còn nữa.
Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng:
Chiến tranh không chỉ là lúc chiến đấu,
mà còn là những gì còn lại sau đó.
Sau này, khi trở về, tôi bắt đầu viết.
Viết về người lính.
Viết về những điều đã trải qua.
Không phải để kể về chiến thắng,
mà để giữ lại ký ức.
Tôi nhận ra:
Có những điều nếu không viết ra…
sẽ dần bị quên đi.


