Người lính và cánh võng giữa Trường Sơn
Đinh Ngọc Liên là cựu chiến binh thuộc Đoàn 559, lực lượng làm nhiệm vụ vận chuyển người và hàng hóa trên tuyến đường Trường Sơn. Trong nhiều cuộc gặp gỡ, giao lưu với thế hệ trẻ, ông đã kể về những năm tháng sống và chiến đấu giữa đại ngàn, nơi tình đồng đội đã giúp những người lính vượt qua sự khắc nghiệt của chiến tranh.
Đinh Ngọc Liên nhớ lại rằng, những năm đầu trên tuyến đường Trường Sơn, điều đáng sợ nhất không chỉ là bom đạn mà còn là sốt rét rừng.
Có những ngày, cả đơn vị phải hành quân hàng chục cây số, mang theo gạo, đạn và thuốc men vượt qua núi cao, suối sâu. Ban ngày phải tránh máy bay trinh sát, ban đêm mới dám di chuyển.
Một buổi chiều, sau khi vượt qua một con dốc dài, một chiến sĩ trẻ trong đơn vị bỗng ngã gục vì cơn sốt rét ác tính. Toàn thân anh run lên, môi tím tái, không thể tự đi tiếp.
Đơn vị đang ở giữa rừng sâu. Nếu dừng lại quá lâu sẽ dễ bị máy bay phát hiện, nhưng bỏ lại đồng đội là điều không ai nghĩ đến.
Không ai bảo ai, những người lính thay nhau cõng anh trên lưng. Người khỏe đi trước một đoạn, mệt thì đổi cho người khác. Đến tối, họ mắc chiếc võng duy nhất còn khô giữa hai thân cây, nhường cho người bị bệnh nằm nghỉ.
Đêm ấy, trời mưa như trút nước.
Những người còn lại ngồi co ro dưới tấm tăng, quần áo ướt sũng, vừa canh gác vừa quạt muỗi cho đồng đội đang mê man vì sốt.
Sáng hôm sau, cơn sốt dịu dần. Người chiến sĩ mở mắt, thấy xung quanh là những gương mặt hốc hác nhưng đầy niềm vui.
Anh nghẹn ngào nói:
"Nếu các anh không cõng tôi, chắc tôi đã nằm lại trong cánh rừng này."
Đinh Ngọc Liên kể rằng, lúc ấy một người đồng đội chỉ cười và trả lời:
"Đã là đồng đội thì không ai bị bỏ lại phía sau."
Câu nói ấy theo ông suốt cuộc đời.
Sau chiến tranh, mỗi lần gặp lại những đồng đội cũ, họ không nhắc nhiều đến chiến công hay huân chương. Điều họ nhớ nhất vẫn là chiếc võng năm ấy, những bàn tay thay nhau cõng một người lính và tình đồng đội đã giúp họ đi hết con đường Trường Sơn.
Đối với Đinh Ngọc Liên, đó là ký ức đẹp nhất của một thời chiến tranh, khi sự sống của mỗi người được gìn giữ bằng tình thương và trách nhiệm của cả tập thể.



