Cựu chiến binh

Người lính và cây bút chì ngắn ngủn

Lào Cai13/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Suốt những năm ở chiến trường, tôi luôn giữ trong túi áo một cây bút chì ngắn chỉ bằng ngón tay út.

Nó ngắn đến mức viết phải kẹp sát đầu ngón tay mới cầm được.

Vậy mà tôi chưa từng bỏ đi.

Bởi cây bút ấy dùng để viết thư về nhà.

Ngày ấy giấy hiếm, bút càng hiếm hơn.

Mỗi lần nhận được giấy phát, ai cũng nâng niu như của quý.

Tôi thường tranh thủ lúc nghỉ chân hoặc ban đêm yên tiếng bom để viết thư.

Dưới ánh đèn dầu nhỏ hoặc ánh pin yếu ớt, từng dòng chữ hiện lên chậm chạp trên giấy.

Tôi viết cho mẹ.

Kể rằng mình vẫn khỏe.

Kể rằng đơn vị vẫn ổn.

Dù thật ra có những hôm vừa đi qua trận bom dữ dội.

Người lính nào cũng vậy.

Trong thư gửi về nhà luôn cố viết những điều nhẹ nhàng nhất.

Để người thân yên lòng.

Một đêm ở Quảng Trị, sau trận pháo lớn, tôi ngồi trong hầm đất viết thư.

Đất cát vẫn còn rơi lộp bộp từ mái hầm xuống vai áo.

Một đồng đội nằm cạnh nhìn cây bút chì của tôi rồi bật cười:

“Bút ngắn thế chưa chịu bỏ à?”

Tôi cười:

“Còn viết được thì còn giữ.”

Rồi tôi lại cúi xuống viết tiếp.

Ngoài kia pháo sáng vẫn chập chờn trên bầu trời đêm.

Có lần cây bút chì rơi mất giữa đường hành quân.

Tôi quay lại tìm gần cả tiếng đồng hồ dưới mưa.

Đồng đội bảo:

“Mai xin cây khác.”

Nhưng tôi vẫn tìm.

Bởi với tôi, cây bút ấy không chỉ để viết.

Nó giữ liên lạc giữa tôi với quê nhà.

Giữ cho một người lính giữa chiến tranh vẫn còn cảm giác mình thuộc về một mái nhà bình yên nào đó.

Ngày hòa bình, cây bút chì chỉ còn bé bằng đốt ngón tay.

Không viết nổi nữa.

Nhưng tôi vẫn cất trong chiếc hộp gỗ cũ cùng những lá thư đã úa màu.

Mỗi lần nhìn thấy nó, tôi lại nhớ những đêm ngồi viết thư giữa tiếng bom xa xa, nhớ nét chữ run run của tuổi hai mươi và nhớ nỗi nhớ nhà da diết đã theo chúng tôi suốt cả thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn