Cựu chiến binh

Người lính và cây bút cũ

Lào Cai12/05/2026Tuổi trẻ Bảo Thắng (Tuổi trẻ Bảo Thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày đầu nhập ngũ, tôi được phát một cây bút cũ. Ngòi đã mòn, mực không đều, nhưng tôi vẫn nâng niu.

Tôi dùng cây bút ấy viết thư về nhà, ghi nhật ký huấn luyện, ghi lại suy nghĩ, niềm vui và nỗi nhớ. Mỗi chữ, mỗi dòng đều mang theo nỗi niềm của một chàng trai trẻ rời quê vào quân ngũ.

Một hôm, cây bút hỏng giữa chừng. Tôi ngồi thẫn thờ, không biết xoay xở ra sao. Một đồng đội đưa cho tôi cây bút của mình rồi bảo:

“Viết tiếp đi, Long. Tuổi trẻ đâu phải lúc nào cũng dễ dàng.”

Tôi cầm bút, nước mắt chực trào. Đơn giản một cây bút đã trở thành cầu nối giữa tôi và quê nhà, giữa tôi và những suy tư sâu kín nhất.

Ngày xuất ngũ, cây bút cũ vẫn còn trong túi áo. Tôi giữ nó như kỷ vật, nhắc tôi về những ngày tháng quân ngũ — nơi tuổi trẻ được thử thách, được rèn luyện và được ghi dấu bằng từng nét chữ mực lem nhem.

Tôi là Nguyễn Hữu Long, sinh năm 1955, nhập ngũ năm 1974. Và cây bút cũ ấy sẽ luôn nhắc tôi về một thời thanh xuân không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn