🌿 NGƯỜI LÍNH VÀ CÂY ĐA
🌿 NGƯỜI LÍNH VÀ CÂY ĐA
Ngày ấy, giữa những năm tháng chiến tranh, có hai người lính trẻ là Tùng và Phúc cùng quê, cùng nhập ngũ và cùng đi qua những cánh rừng đầy bom đạn. Trước ngày lên đường, hai người đứng dưới gốc đa đầu làng và hẹn nhau: “Sau này hòa bình, chúng ta sẽ trở về đây, ngồi dưới gốc cây này kể cho nhau nghe những năm tháng đã đi qua.” Họ mang theo lời hẹn ấy suốt những chặng đường hành quân. Ở chiến trường, Tùng và Phúc luôn sát cánh bên nhau, chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, cùng vượt qua những đêm mưa rừng và những trận đánh khốc liệt. Một ngày nọ, trong một trận chiến, Phúc bị thương nặng. Trước lúc ra đi, anh nắm tay Tùng, chỉ kịp nói: “Nếu cậu còn sống, hãy về thay tôi ngồi dưới gốc đa nhé.” Tùng không nói được gì, chỉ siết chặt bàn tay người bạn. Chiến tranh kết thúc nhiều năm sau, Tùng trở về quê. Gốc đa đầu làng vẫn còn đó, cành lá sum suê như chưa từng biết đến những năm tháng chiến tranh. Tùng ngồi xuống dưới gốc cây, đặt bên cạnh mình chiếc ba lô cũ của Phúc. Anh ngồi rất lâu, kể cho người bạn đã nằm lại tất cả những chuyện của cuộc đời: quê hương đã đổi thay, con đường làng đã được xây mới, những đứa trẻ ngày xưa giờ đã trưởng thành. Gió thổi qua tán đa, những chiếc lá rung lên xào xạc như một lời đáp. Tùng mỉm cười, đôi mắt đỏ hoe: “Phúc à, tôi về rồi. Tôi đã giữ lời.” Nhiều năm trôi qua, mỗi khi trở lại quê, Tùng vẫn ghé dưới gốc đa ấy. Bởi với anh, nơi đó không chỉ là một gốc cây, mà là nơi cất giữ tuổi đôi mươi, tình đồng đội và một lời hẹn không bao giờ phai. Chiến tranh có thể lấy đi tuổi trẻ của một thế hệ, nhưng không thể lấy đi tình đồng đội. Có những người đã nằm lại, nhưng họ vẫn sống trong ký ức của những người trở về và trong sự bình yên mà họ đã góp phần đánh đổi bằng cả tuổi xuân. 🇻🇳🌿


