Người lính và cây đàn
Người lính và cây đàn
Trong đơn vị, ai cũng biết anh Hòa là người hay mang theo một cây đàn nhỏ. Không phải loại đàn tốt, chỉ là một cây đàn cũ, dây nhiều lúc còn không chuẩn. Nhưng mỗi khi có thời gian rảnh, anh lại lấy ra, gảy vài giai điệu quen thuộc.
“Lại đàn nữa à?” – có người trêu.
Anh cười: “Cho đỡ nhớ nhà.”
Tiếng đàn vang lên giữa rừng, không lớn nhưng đủ để mọi người nghe. Có những lúc, cả đơn vị ngồi lại, im lặng lắng nghe. Không ai yêu cầu, cũng không ai vỗ tay, nhưng ai cũng hiểu, đó là khoảng thời gian hiếm hoi được thả lỏng.
Một lần, sau một chặng hành quân dài, ai cũng mệt. Anh lại lấy đàn ra, gảy một bài quen thuộc. Lần này, có người khe khẽ hát theo. Rồi thêm người nữa.
Giữa rừng sâu, trong ánh lửa bập bùng, tiếng đàn và tiếng hát hòa vào nhau.
Không ai nói ra, nhưng ai cũng cảm nhận được: họ đang giữ lại một phần cuộc sống bình thường giữa những ngày không bình thường.
Một ngày, cây đàn không còn vang nữa.
Người ta cất nó lại, treo ở một góc lán.
Nhưng mỗi khi nhìn thấy, mọi người vẫn nhớ đến những buổi tối yên bình hiếm hoi, nơi tiếng đàn từng làm dịu đi tất cả.



