NGƯỜI LÍNH VÀ CÂY ĐÀN
Trong một buổi giao lưu, một cựu chiến binh mang theo cây đàn cũ.
Bác nói:
“Ngày xưa nó theo chúng tôi vào chiến trường.”
Cây đàn đã tróc sơn.
Một vài dây đã được thay.
Nhưng khi bác bắt đầu chơi, âm thanh vẫn vang lên.
Bác kể rằng những lúc nghỉ sau hành quân, anh em thường quây quần bên cây đàn.
Họ hát về quê hương.
Hát về mẹ.
Hát về người yêu.
Có người hát sai nhịp nhưng mọi người vẫn cười.
Những phút giây ấy khiến họ quên đi mệt mỏi.
Tôi nhận ra rằng âm nhạc khi ấy không chỉ để giải trí.
Nó giúp người lính giữ lại phần tâm hồn của một người trẻ.
Giữa chiến tranh, họ vẫn biết yêu cái đẹp.
Vẫn biết mơ.
Vẫn biết hát.
Và có lẽ chính điều đó giúp họ mạnh mẽ hơn.
Bác kết thúc bài hát.
Cả hội trường vỗ tay.
Tôi nhìn cây đàn.
Nó đã cũ.
Nhưng tiếng hát của một thế hệ vẫn còn vang.



