NGƯỜI LÍNH VÀ CÂY ĐÀN CŨ
Ông Thành từng biết chơi một chút đàn guitar.
Chiếc đàn không phải của ông.
Một người bạn mang theo.
Những lúc nghỉ ngơi, người bạn thường chơi vài giai điệu đơn giản.
Mọi người ngồi quanh nghe.
Có hôm ai đó hát.
Có hôm chẳng ai hát, chỉ nghe tiếng đàn.
Ông nhớ những buổi tối ấy hơn bất cứ điều gì.
Sau này, người bạn không trở về.
Chiếc đàn được giữ lại.
Nhiều năm sau, ông tìm thấy một cây đàn cũ giống chiếc đàn ngày trước.
Ông mua về.
Không biết chơi thành thạo, ông vẫn tập.
Con cháu cười vì tiếng đàn đôi khi rất vụng.
Ông không ngại.
Ông nói ông không học để trở thành nghệ sĩ.
Ông học để nhớ một người bạn.
Mỗi lần đánh vài nốt quen thuộc, ông lại nhớ đến những buổi tối xa nhà.
Một lần, cháu gái hỏi ông có thể dạy cô không.
Ông đồng ý.
Hai ông cháu cùng học.
Cô bé nhanh hơn ông tưởng.
Sau vài tháng, cô có thể chơi được giai điệu mà ông từng nhớ.
Ông ngồi nghe.
Nước mắt chảy nhưng ông vẫn cười.
Ông nói ngày trước người bạn của ông chắc sẽ vui nếu nghe thấy.
Chiếc đàn từ đó không còn là vật của riêng ông.
Nó trở thành một phần ký ức của gia đình.
Người bạn đã mất từ rất lâu.
Nhưng âm nhạc ông từng chơi vẫn tiếp tục vang lên.
Đó là một cách rất đẹp để một người đã khuất được nhớ đến.
Không bằng sự im lặng.
Mà bằng một giai điệu.


