Người lính và cây đàn cũ
Người lính và cây đàn cũ
Phạm Văn Đức quê ở Quảng Nam. Trước khi nhập ngũ, Đức biết chơi đàn ghi-ta.
Chiếc đàn cũ theo anh vào đơn vị. Những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, Đức thường ngồi bên đồng đội và chơi những giai điệu quê nhà.
Một đêm hành quân, trời mưa rất lớn. Đường trơn khiến cả đơn vị mệt mỏi.
Khi dừng chân, Đức lấy chiếc đàn ra.
Một chiến sĩ trẻ nói: “Anh còn mang đàn theo làm gì?”
Đức cười: “Để nhớ rằng mình còn có một quê hương để trở về.”
Mọi người ngồi quanh anh trong im lặng.
Không ai nói về chiến tranh. Họ kể chuyện gia đình, mùa gặt và những con đường làng.
Sáng hôm sau, đoàn quân lại tiếp tục lên đường.
Sau hòa bình, chiếc đàn đã cũ đến mức không còn chơi được. Đức vẫn giữ nó trên gác nhà.
Mỗi khi con cháu hỏi, anh kể về những người lính từng ngồi quanh chiếc đàn giữa núi rừng.
Anh nói: “Chúng tôi cũng từng là những chàng trai có ước mơ rất bình thường.”
Chiếc đàn im tiếng từ lâu, nhưng ký ức về những đêm đồng đội quây quần vẫn trở thành phần đẹp nhất trong câu chuyện tuổi trẻ của Đức.


