Cựu chiến binh

Người lính và cây đàn

Nguyễn Văn Sơn Người lính và cây đàn

Hải Phòng25/08/2026Xã Bình Phú (Xã Bình Phú)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Sơn là một chiến sĩ trẻ quê Thanh Hóa, nhưng trước khi nhập ngũ anh từng học đàn ghi-ta. Trong ba lô của Sơn luôn có một cây đàn cũ.

Đồng đội thường trêu:

“Ra trận mà còn mang đàn?”

Sơn đáp:

“Đạn có thể hết, nhưng bài hát thì không.”

Những đêm đơn vị dừng chân trong rừng, Sơn thường ngồi dưới gốc cây, gảy vài hợp âm. Không ai nói chuyện lớn tiếng. Mọi người chỉ ngồi nghe.

Có một cô gái giao liên tên Trần Thị Hòa thường ghé qua. Hòa thích nhất bài Sơn tự đặt tên là “Mùa xuân”.

Cô hỏi:

“Anh viết cho ai?”

Sơn cười:

“Cho ngày hòa bình.”

Một lần, đơn vị chuẩn bị bước vào trận đánh lớn. Sơn đưa cây đàn cho Hòa.

“Giữ giúp tôi.”

“Bao giờ anh lấy?”

“Sau khi về.”

Hòa nhìn anh:

“Nhất định phải về đấy.”

Sơn gật đầu.

Nhưng anh không trở về.

Sau trận đánh, đồng đội tìm thấy cây đàn bị vùi dưới đất gần một con suối. Hòa giữ nó suốt những năm chiến tranh.

Cây đàn bị mất một dây, thân đàn trầy xước, nhưng vẫn có thể phát ra âm thanh.

Hòa tiếp tục làm giao liên. Mỗi khi đơn vị nghỉ, cô lại lấy đàn ra chơi bài “Mùa xuân”.

Năm 1975, khi đất nước thống nhất, Hòa trở về Thanh Hóa. Cô tìm đến gia đình Sơn và trao cây đàn cho mẹ anh.

Bà cụ run run nhận lấy.

“Thằng Sơn bảo sau này nó sẽ mang đàn về cho mẹ.”

Hòa nghẹn lời:

“Anh ấy đã mang về rồi, mẹ ạ.”

Bà ôm cây đàn vào ngực.

Ngoài sân, tiếng trẻ con vang lên.

Chiến tranh đã lấy đi một người con, nhưng âm nhạc của anh vẫn còn.

Nhiều năm sau, cây đàn được đặt trong một chiếc tủ kính nhỏ. Mỗi dịp ngày 30 tháng 4, Hòa lại đến thăm.

Bà mẹ đã mất từ lâu.

Nhưng bài “Mùa xuân” vẫn được những người trẻ trong làng chơi lại.

Không ai còn nhớ hết những nốt nhạc ban đầu.

Họ chỉ nhớ rằng bài hát ấy từng được một người lính viết cho một ngày mà anh không kịp nhìn thấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn