Cựu Thanh niên xung phong

Người lính và cây đàn ghi-ta

Nguyễn Văn Thạc là một người lính trẻ giàu lý tưởng và yêu nghệ thuật. Trong những năm chiến tranh, anh vừa làm nhiệm vụ chiến đấu vừa ghi lại cảm xúc, suy nghĩ của mình trong nhật ký. Những trang viết của anh thể hiện tâm hồn trong sáng, yêu đời và khát vọng hòa bình của thế hệ thanh niên Việt Nam thời chiến.

Quảng Ninh10/03/2026Lê Việt Hùng (Đoàn thanh niên Công ty CP Cơ điện Uông Bí)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhân vật trong câu chuyện là Nguyễn Văn Thạc, sinh năm 1952 tại Hà Nội. Anh là một sinh viên giỏi của Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, nhưng khi đất nước cần, anh đã tình nguyện lên đường nhập ngũ.

Nguyễn Văn Thạc là một người lính trẻ rất yêu văn học và âm nhạc. Trong ba lô của anh ngoài cuốn sổ ghi chép, đôi khi còn có một cây đàn ghi-ta nhỏ. Những buổi tối ở đơn vị, sau những giờ hành quân vất vả, anh thường ngồi bên bếp lửa cùng đồng đội và gảy những giai điệu quen thuộc.

Tiếng đàn vang lên giữa núi rừng Trường Sơn yên tĩnh. Các chiến sĩ ngồi xung quanh, có người khe khẽ hát theo, có người lặng im suy nghĩ về quê nhà. Với họ, tiếng đàn ghi-ta của Thạc giống như một ngọn lửa ấm, giúp xua tan nỗi nhớ nhà và tiếp thêm sức mạnh để bước tiếp.

Có lần sau một ngày hành quân dài, trời bắt đầu mưa nhẹ. Cả đơn vị dừng chân nghỉ dưới tán rừng. Nguyễn Văn Thạc lấy cây đàn ra, nhẹ nhàng gảy một bản nhạc quen thuộc. Âm thanh trầm ấm vang lên giữa rừng đêm, khiến ai cũng cảm thấy niềm tin vào ngày hòa bình đang đến gần.

Dù cuộc sống người lính đầy gian khổ, nhưng trong trái tim họ vẫn có những giai điệu đẹp và những ước mơ giản dị. Cây đàn ghi-ta của người lính trẻ không chỉ là nhạc cụ, mà còn là biểu tượng của niềm tin, tình đồng đội và khát vọng hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn