Người lính và cây đàn ghi-ta cũ
Người lính và cây đàn ghi-ta cũ
Ông Phùng Văn Thịnh nhập ngũ năm 1971 khi mới ngoài hai mươi tuổi. Trước ngày lên đường, một người bạn đã tặng ông chiếc đàn ghi-ta nhỏ để làm kỷ niệm.
Trong những năm tháng quân ngũ, mỗi khi đơn vị nghỉ chân, ông lại gảy những bản nhạc quen thuộc cho đồng đội nghe. Tiếng đàn giúp mọi người vơi đi nỗi nhớ nhà và có thêm niềm tin vào ngày chiến thắng.
Có những đêm giữa rừng sâu, tiếng đàn hòa cùng tiếng suối và tiếng côn trùng tạo nên những khoảnh khắc khó quên. Nhiều chiến sĩ sau này vẫn nhớ mãi hình ảnh người đồng đội ôm đàn bên ánh lửa.
Sau chiến tranh, ông trở về Đồng Lương và tiếp tục giữ gìn cây đàn. Trong các buổi sinh hoạt văn nghệ của địa phương, ông thường biểu diễn những ca khúc cách mạng đã gắn bó với tuổi trẻ của mình.
Đối với ông, cây đàn không chỉ là nhạc cụ mà còn là người bạn đồng hành trong cả thời chiến và thời bình.
Thông điệp: Âm nhạc có sức mạnh kết nối con người và nuôi dưỡng niềm tin trong những hoàn cảnh khó khăn nhất.



