Người lính và cây đàn ghi-ta không đủ dây
Ở đơn vị tôi có một cây ghi-ta cũ chỉ còn bốn dây.
Không ai biết nó theo đơn vị từ bao giờ.
Thân đàn trầy xước đầy vết va đập.
Một góc còn bị cháy sém vì mảnh pháo.
Vậy mà tối nào yên tiếng bom, anh em cũng chuyền tay nhau gảy vài bài.
Người chơi hay nhất là anh Chính — anh lính quê Hải Phòng giọng trầm ấm.
Có lần anh vừa đàn vừa hát “Nơi đảo xa”, cả hầm im phăng phắc.
Tiếng đàn giữa chiến trường nghe buồn và xa đến lạ.
Tôi nhớ một đêm cuối mùa khô năm 1973.
Ngoài trời gió rừng thổi hun hút.
Trong hầm chỉ có ánh đèn dầu nhỏ leo lét.
Anh Chính ngồi ôm cây đàn bốn dây, vừa gảy vừa hát khe khẽ:
“Đường ra trận mùa này đẹp lắm…”
Nhiều người ngồi nghe mà mắt đỏ hoe.
Vì giữa bom đạn, âm nhạc là thứ hiếm hoi giữ cho chúng tôi còn cảm giác mình đang sống những năm tháng tuổi trẻ.
Sau này anh Chính hy sinh trong một trận pháo kích.
Cây đàn được treo lặng lẽ ở góc hầm suốt nhiều ngày không ai chạm đến.
Mãi về sau, một cậu lính trẻ mới cầm lên gảy lại.
Âm thanh vẫn khàn đục như năm nào.
Nhưng khi tiếng đàn vang lên, chúng tôi đều có cảm giác anh Chính vẫn đang ngồi đâu đó giữa căn hầm tối, mỉm cười nhìn đồng đội



