Người lính và cây đàn giữa chiến trường (1)
Đức chỉ cười:
“Có tiếng đàn thì anh em mình đỡ nhớ nhà hơn.”
Tối ấy, sau một trận bom dữ dội, cả đơn vị trú quân dưới tán rừng già. Mọi người mệt lả sau nhiều giờ đào hầm tránh pháo. Không ai nói với ai câu nào. Không khí nặng nề bao trùm cả khu rừng.
Bất ngờ, giữa màn đêm vang lên tiếng guitar trầm ấm.
Đức ngồi bên bếp lửa nhỏ, nhẹ nhàng gảy từng hợp âm quen thuộc. Tiếng đàn ngân lên giữa núi rừng tĩnh lặng như xua tan mùi khói súng.
Anh bắt đầu hát:
“Đường Trường Sơn xe anh qua
Thương em, thương em biết mấy…”
Tiếng hát vừa cất lên, nhiều chiến sĩ đang nằm nghỉ cũng ngồi dậy lắng nghe. Có người khe khẽ hát theo. Có người lặng im nhìn vào ngọn lửa mà mắt đỏ hoe vì nhớ quê nhà.
Chiến sĩ trẻ tên Lâm khẽ nói:
“Nghe đàn của anh… em lại nhớ mẹ.”
Đức không trả lời. Anh chỉ tiếp tục gảy đàn. Những bản nhạc quen thuộc:
“Cô gái mở đường”
“Năm anh em trên một chiếc xe tăng”
“Trường Sơn Đông – Trường Sơn Tây”
cứ thế vang vọng giữa rừng sâu.
Tiếng đàn của Đức dần trở thành “liều thuốc tinh thần” cho cả đơn vị. Sau mỗi trận đánh, đồng đội lại quây quần quanh anh nghe hát. Có hôm đang biểu diễn, máy bay địch bất ngờ xuất hiện, mọi người phải ôm súng lao xuống hầm. Nhưng vừa im tiếng bom, Đức lại phủi đất trên cây đàn rồi tiếp tục chơi như chưa có chuyện gì xảy ra.
Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ chốt giữ một cao điểm quan trọng. Trận chiến kéo dài suốt nhiều ngày đêm. Đạn dược cạn dần, thương binh ngày một nhiều hơn.
Đêm thứ năm của trận đánh, giữa tiếng pháo nổ liên hồi, Đức ngồi trong hầm cứu thương cùng những đồng đội bị thương nặng. Không ai ngủ được.


