Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người lính và cây đàn mandolin

Người lính và cây đàn mandolin

Hưng Yên07/12/2025Trần Thị Dinh - PBT (Đoàn TNCS Hồ Chí MInh xã Thư Vũ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính và cây đàn mandolin

Giữa căn hầm công sự ẩm lạnh, Hiển — người lính trẻ gốc Hà Nội — luôn mang theo bên mình cây đàn mandolin mộc. Anh không biết chơi hay, nhưng mỗi khi rảnh rỗi, anh lại ngồi gảy vài nốt, tiếng đàn thánh thót át cả tiếng bom xa xa. Những người lính khác thường tụm lại nghe, rồi hát theo những bài ca cách mạng mộc mạc.

Một tối, mưa rừng quất xuống như trút nước. Địch bất ngờ pháo kích dữ dội. Đơn vị phải chia nhau cố thủ, giữ từng đoạn chiến hào. Hiển cùng ba chiến sĩ khác được lệnh chốt phía đông, nơi giao thông hào đã bị hỏng nặng. Trong lúc sửa lại đoạn hào bị sụp, Hiển vô ý làm rơi cây đàn xuống vũng bùn. Anh định nhặt lên thì tiếng pháo lại rền vang. Đơn vị phải rút sâu vào công sự.

Suốt đêm ấy, Hiển bồn chồn, nhớ đến cây đàn như nhớ một phần ký ức của mình. Sáng hôm sau, khi tiếng pháo đã ngừng, anh quay lại tìm. Đoạn chiến hào giờ chỉ còn ngổn ngang đất đá. Anh bới từng lớp bùn cho đến khi tay rớm máu. Cuối cùng, anh cũng thấy chiếc đàn, dây đã đứt, mặt gỗ nứt toác.

Đồng đội bảo anh bỏ đi, nhưng Hiển đem cây đàn về, chữa từng chỗ một. Mỗi lần đàn lên, dù âm thanh méo mó, ai cũng hiểu đó không chỉ là tiếng đàn, mà là tiếng lòng của một người lính nhớ nhà, nhớ những ngày thanh bình.

Sau chiến tranh, Hiển trở thành nhạc công. Cây đàn mandolin chiến trường vẫn được ông đặt trên kệ gỗ trong căn phòng nhỏ của mình, như chứng nhân của một thời hoa lửa — nơi âm nhạc còn có thể nảy mầm giữa bom đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn