Người lính và cây đàn mandolin gãy
Ngày đoàn viên phường Nam Đông Hà đến thăm ông Lực – một cựu chiến binh từng chiến đấu ở Dốc Miếu – ai cũng bất ngờ khi thấy trong tủ kính của ông đặt một cây đàn mandolin gãy đôi, sẫm màu thời gian. — Sao ông giữ cây đàn gãy vậy ạ? — một bạn đoàn viên tò mò. Ông Lực ngồi xuống ghế, bàn tay vuốt nhẹ những phím đàn đã không còn âm thanh. — Vì nó từng cứu mạng tôi. Ông kể, năm 1971, giữa lúc đóng quân ở vùng Cồn Tiên – Dốc Miếu, đơn vị có một đồng chí biết chơi guitar và mandolin. Tối nào cũng
Ngày đoàn viên phường Nam Đông Hà đến thăm ông Lực – một cựu chiến binh từng chiến đấu ở Dốc Miếu – ai cũng bất ngờ khi thấy trong tủ kính của ông đặt một cây đàn mandolin gãy đôi, sẫm màu thời gian.
— Sao ông giữ cây đàn gãy vậy ạ? — một bạn đoàn viên tò mò.
Ông Lực ngồi xuống ghế, bàn tay vuốt nhẹ những phím đàn đã không còn âm thanh.
— Vì nó từng cứu mạng tôi.
Ông kể, năm 1971, giữa lúc đóng quân ở vùng Cồn Tiên – Dốc Miếu, đơn vị có một đồng chí biết chơi guitar và mandolin. Tối nào cũng đàn cho anh em nghe, tiếng đàn mỏng manh mà ấm như ánh lửa trong đêm rừng. Hôm đó, ông Lực đang mang đàn đi cho một thương binh muốn nghe một khúc nhạc động viên. Bất ngờ pháo 105mm của địch nã thẳng vào khu vực.
— Tôi ôm cây đàn trước ngực chạy về hầm trú ẩn. Khi vào đến nơi, mở áo ra thì thấy cây đàn gãy làm đôi. Mảnh đạn ghim thẳng vào chỗ đàn treo. Nếu không… chắc tôi không ngồi đây kể chuyện.
Cả nhóm thanh niên lặng đi. Một bạn hỏi:
— Ông có còn chơi đàn không ạ?
Ông mỉm cười:
— Không chơi được nữa. Nhưng giữ để nhớ rằng: âm nhạc thời chiến không chỉ để hát, mà để giữ mạng sống, giữ tinh thần. Trong thời hoa lửa, bất cứ thứ gì cũng có thể hóa thành niềm tin.
Các bạn đoàn viên ra về, lòng nặng trĩu. Họ nhận ra rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bởi những điều tưởng như rất nhỏ: một cây đàn, một giấc mộng thanh xuân đã gãy làm đôi để đổi lấy sự sống cho người khác.



