Bài viết

Người lính và cây đàn môi

Ninh Bình11/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hà Văn Lợi là người dân tộc Thái ở vùng núi Tây Bắc. Năm mười chín tuổi, ông nhập ngũ và mang theo bên mình một cây đàn môi nhỏ do cha tự làm.

Giữa chiến trường khốc liệt, cây đàn môi trở thành thứ gắn bó đặc biệt với ông và cả đơn vị.

“Đêm nào nhớ nhà quá tôi lại đem đàn ra thổi,” ông kể.

Âm thanh cây đàn vang lên khe khẽ giữa rừng già khiến nhiều đồng đội lặng người. Có người nhớ mẹ, có người nhớ người yêu ngoài Bắc.

Một lần đơn vị hành quân dài ngày trong rừng sâu, tinh thần ai cũng mệt mỏi vì sốt rét và thiếu ăn. Đêm nghỉ chân bên suối, ông Lợi lấy đàn ra thổi.

Tiếng đàn vang lên giữa núi rừng yên tĩnh khiến cả đơn vị như quên đi mệt mỏi.

Một chiến sĩ trẻ nằm cạnh ông nói:

“Khi nào hòa bình, tôi muốn lên Tây Bắc nghe cậu thổi đàn giữa bản làng.”

Nhưng người chiến sĩ ấy đã hy sinh trong trận đánh ít lâu sau đó.

Sau chiến tranh, ông Lợi trở về quê làm nông dân. Cây đàn môi cũ vẫn được ông giữ gìn cẩn thận.

Mỗi lần tiếng đàn vang lên, ông lại nhớ về những người đồng đội năm xưa — những chàng trai trẻ từng cùng ông đi qua bom đạn bằng niềm tin giản dị vào ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính và cây đàn môi | Câu chuyện thời hoa lửa