Người lính và cây đào
Người lính và cây đào
Mùa xuân năm ấy, đơn vị đóng quân ở một vùng núi cao.
Tết đến, mọi người nhớ nhà da diết.
Người lính trẻ tên Hùng nhìn thấy một cây đào nhỏ mọc bên sườn núi. Anh cùng đồng đội đào nó lên, đem về trồng trước chốt.
Cây đào bé xíu, chỉ có vài nụ hoa.
Hùng nói:
“Đợi vài năm nữa, nó sẽ thành cây lớn.”
Một đồng đội cười:
“Lúc ấy chúng ta chắc đã đi nơi khác rồi.”
Hùng đáp:
“Thì người khác sẽ chăm nó.”
Đêm giao thừa, họ quây quần bên nồi bánh chưng nhỏ. Không có tiếng pháo, không có gia đình bên cạnh, chỉ có những người lính ngồi cạnh nhau.
Đúng lúc giao thừa, một nụ đào đầu tiên nở.
Mọi người nhìn nhau rồi bật cười.
Một người nói:
“Thế là chốt mình cũng có mùa xuân.”
Nhiều năm sau, cây đào đã trở thành một cây lớn.
Mỗi mùa xuân, hoa lại nở đỏ trước căn nhà của người dân trong bản.
Không ai còn nhớ chính xác người lính nào đã trồng nó.
Nhưng người dân vẫn gọi đó là cây đào của những người lính biên cương.


