Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH VÀ CÂY KHẾ

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH VÀ CÂY KHẾ

Ngày lên đường, người lính trẻ tên Phong trồng trước sân nhà một cây khế nhỏ. Mẹ anh hỏi:

“Con trồng làm gì lúc này?”

Phong cười:

“Đợi con về, cây sẽ có quả. Mẹ nhớ để dành cho con nhé.”

Mẹ anh gật đầu, rồi đứng nhìn con trai rời khỏi cổng.

Những năm chiến tranh trôi qua, cây khế lớn dần. Mỗi mùa, cây lại ra hoa rồi kết thành những chùm quả vàng.

Người mẹ năm nào cũng đứng dưới gốc cây, hái những quả chín nhất rồi đặt lên bàn thờ tổ tiên. Bà vẫn tin rằng một ngày nào đó Phong sẽ trở về và được ăn những quả khế do chính tay mình trồng.

Ở chiến trường, Phong thường kể với đồng đội về cây khế trước sân. Anh nói rằng anh nhớ nhất những buổi trưa nằm dưới bóng cây nghe tiếng mẹ gọi ăn cơm.

Một lần, anh viết thư về:

“Mẹ chăm cây giúp con. Hòa bình con về, mẹ con mình sẽ cùng hái khế.”

Nhưng đó là lá thư cuối cùng.

Phong hy sinh trong một trận chiến khi tuổi đời còn rất trẻ.

Người đồng đội mang tin về quê cùng một vài kỷ vật của anh.

Người mẹ nhận lại những món đồ của con, rồi bước ra sân.

Cây khế vẫn xanh.

Bà đứng dưới gốc cây rất lâu rồi nói:

“Con chưa về mà cây đã có quả rồi.”

Năm tháng trôi qua, cây khế ngày càng lớn. Người mẹ cũng già đi.

Mỗi mùa khế chín, bà vẫn hái những quả đẹp nhất đặt lên bàn thờ con.

Sau này, những đứa cháu lớn lên dưới bóng cây ấy. Chúng thường hỏi bà tại sao bà không bao giờ chặt cây dù nó đã rất già.

Bà nói:

“Vì đó là cây mà cậu các cháu trồng trước ngày ra trận. Nó là thứ duy nhất trong sân này vẫn còn lớn lên cùng tuổi trẻ của cậu.”

Khi người mẹ qua đời, cây khế vẫn được gia đình giữ lại.

Mỗi mùa quả chín, người nhà lại nhớ đến người lính trẻ năm xưa.

Anh không trở về để hái quả khế đầu tiên như lời hứa.

Nhưng cây khế vẫn tiếp tục ra hoa, kết quả qua từng năm, như thể thay anh giữ lại một phần ký ức của quê nhà.

Thời hoa lửa đã đi qua. Những người lính năm xưa đã trở thành ký ức, nhưng những hàng cây họ từng trồng, những con đường họ từng đi qua và những mái nhà họ từng yêu thương vẫn còn đó.

Và đôi khi, chỉ một quả khế chín trong sân cũng đủ khiến người ta nhớ về một người đã gửi lại cả tuổi trẻ của mình cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH VÀ CÂY KHẾ | Câu chuyện thời hoa lửa