Bài viết

Người lính và cây mận sau chốt biên cương

Lào Cai13/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chốt biên giới nơi đơn vị tôi đóng quân ở Hà Giang có một cây mận già mọc sau hầm đá.

Cây không lớn lắm nhưng mùa xuân năm nào cũng nở trắng hoa.

Giữa núi đá tai mèo lạnh buốt, cây mận ấy trở thành thứ đặc biệt với lính chúng tôi.

Mỗi sáng đi trực về, ai cũng ghé nhìn xem hoa đã nở chưa.

Một anh lớn tuổi trong đơn vị thường nói:

“Bao giờ mận chín là sắp hết rét.”

Nghe vậy ai cũng mong.

Mùa đông biên giới dài và lạnh khủng khiếp.

Có hôm sương phủ trắng cả nòng súng.

Nước trong bi đông lạnh buốt như đá.

Vậy mà chỉ cần nhìn cây mận nở hoa, chúng tôi lại thấy lòng mình ấm lên đôi chút.

Một lần pháo kích xảy ra gần chốt.

Đất đá tung mù trời.

Sau trận pháo, điều đầu tiên mấy cậu lính trẻ chạy đi xem lại là… cây mận.

May mà nó vẫn còn đứng đó.

Chỉ gãy mất vài cành nhỏ.

Một cậu bật cười:

“Cây này gan hơn cả lính mình.”

Tiếng cười vang lên giữa núi đá lạnh buốt.

Ngày tôi rời quân ngũ, cây mận đang mùa ra quả.

Tôi đứng rất lâu dưới tán cây đầy trái non xanh nhạt.

Rồi bất giác nghĩ tuổi trẻ của mình cũng giống cây mận ấy — lớn lên giữa khắc nghiệt, giữa đá núi và bom đạn, nhưng vẫn cố gắng nở hoa và kết trái giữa những năm tháng gian khó nhất của cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn