Người lính và cây sáo trúc
Khánh mang theo một cây sáo trúc từ ngày nhập ngũ. Những đêm đóng quân ven suối, anh thường thổi những khúc dân ca quê nhà.
Tiếng sáo vang giữa núi rừng khiến đồng đội nhớ da diết mái nhà, cánh đồng và tiếng mẹ ru.
Một đêm trước giờ xuất kích, Khánh ngồi tựa gốc cây thổi rất lâu. Người bạn hỏi:
“Sao hôm nay mày thổi buồn vậy?”
Khánh cười:
“Tao nhớ nhà.”
Sáng hôm sau, trận đánh diễn ra ác liệt. Khi đồng đội tìm thấy anh, cây sáo vẫn còn nằm trong túi áo ngực.
Từ đó, mỗi lần nhớ anh, cả đơn vị lại nhắc về tiếng sáo trúc giữa đại ngàn.



