Người lính và chiếc áo bạc màu được chuyền tay nhau
Trong chiến tranh, áo lính không bao giờ là đủ.
Áo rách thì vá.
Áo mỏng thì mặc thêm áo cũ.
Không có chuyện bỏ đi.
Năm 1972, đơn vị tôi nhận thêm một chuyến hàng tiếp tế.
Trong đó có vài chiếc áo bộ đội cũ được gửi từ tuyến sau.
Áo đã bạc màu, nhưng còn dùng được.
Chúng tôi chia nhau.
Ai chưa có thì lấy trước.
Ai có rồi thì nhường lại.
Tôi nhớ có một cậu lính trẻ nhận được áo, mặc vào rồi cười rất tươi:
“Giống áo anh em trong phim.”
Mọi người lại cười theo.
Nhưng điều đặc biệt là chiếc áo ấy sau đó lại được chuyền qua nhiều người.
Người này mặc một thời gian, rách chỗ nào thì vá lại, rồi lại chuyển cho người khác khi cần.
Không ai tính toán.
Chỉ cần biết còn dùng được là tiếp tục dùng.
Có lần tôi mặc chiếc áo ấy, thấy túi áo bị sờn.
Tôi vá lại bằng kim chỉ mang theo trong ba lô.
Một đồng đội nhìn rồi nói:
“Áo này chắc đi khắp đơn vị rồi.”
Tôi cười:
“Càng đi nhiều càng quen.”
Chiếc áo không chỉ là quần áo.
Nó giống như một thứ “tài sản chung” của cả tiểu đội.
Mang theo dấu vết của nhiều người, nhiều chặng đường, nhiều ngày hành quân khác nhau.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, tôi không biết chiếc áo ấy về tay ai cuối cùng.
Nhưng trong ký ức tôi, nó vẫn là chiếc áo đã đi qua rừng Trường Sơn như một người lính thầm lặng, không tên nhưng luôn có mặt trong những ngày gian khổ nhất.



