Người lính và chiếc áo bông vá chằng vá đụp
Mùa đông ở Hà Giang lạnh hơn bất cứ nơi nào tôi từng biết.
Gió từ khe núi thổi vào buốt như cắt da.
Áo bông phát cho bộ đội mặc lâu ngày mỏng dính. Chỗ nào rách lại vá thêm miếng vải khác màu.
Chiếc áo của tôi vá đến mấy chục chỗ.
Đồng đội nhìn còn đùa:
“Áo ông như cái chăn ghép.”
Tôi cười:
“Miễn ấm là được.”
Đêm trực gác trên chốt, tôi thường kéo cổ áo cao kín tận cằm mà vẫn run lập cập.
Có hôm sương xuống trắng cả vai súng.
Vậy mà anh em vẫn nhường nhau từng chỗ gần bếp lửa.
Một lần đơn vị nhận được ít áo bông mới.
Ai cũng tưởng sẽ đổi áo cũ đi.
Nhưng tôi vẫn giữ chiếc áo vá ấy.
Vì nó đã theo tôi qua mấy mùa đông biên giới.
Qua những đêm pháo vọng từ xa.
Qua cả những ngày sốt rét nằm co ro trong hầm đá.
Ngày xuất ngũ, mẹ thấy tôi mang chiếc áo cũ về liền hỏi:
“Áo rách thế sao không bỏ?”
Tôi vuốt nhẹ miếng vá trước ngực rồi đáp:
“Con không nỡ.”
Vì trong từng đường chỉ ấy là cả tuổi trẻ của một người lính biên cương.



