Cựu chiến binh

Người Lính và Chiếc Áo Mưa Cũ

Ninh Bình13/05/2026Trần Thị Hải Hà (Đoàn phường Đông Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Nguyễn Đức Toàn, sinh ngày 07 tháng 11 năm 1949, quê quán xã Tân Dân, huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên, từng là chiến sĩ thuộc lực lượng vận tải quân sự trên tuyến đường Trường Sơn trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Ông Toàn sinh ra trong một gia đình làm nông ven sông Hồng. Tuổi thơ của ông gắn với những buổi chèo thuyền, cắt cỏ và phụ giúp cha mẹ ngoài đồng. Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ với khát vọng được góp sức cho đất nước.

Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực, thuốc men và đạn dược vào chiến trường miền Nam. Những đoàn xe ngày ấy thường xuyên phải di chuyển trong đêm để tránh máy bay địch phát hiện.

Ông kể rằng tuyến đường Trường Sơn không chỉ hiểm nguy bởi bom đạn mà còn bởi thời tiết khắc nghiệt. Mùa mưa, đất đỏ nhão nhoét khiến xe sa lầy liên tục. Có những hôm bộ đội phải dầm mưa suốt nhiều giờ để cứu xe và giữ hàng hóa an toàn.

Trong hành trang của ông luôn có một chiếc áo mưa cao su cũ do người cha để lại. Trước ngày lên đường, cha ông nói:

“Chiếc áo này cha từng dùng thời chống Pháp. Nay con mang theo để nhớ rằng gia đình mình luôn đứng về phía Tổ quốc.”

Chiếc áo mưa đã theo ông suốt nhiều năm chiến đấu nơi Trường Sơn.

Một đêm cuối năm 1972, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ đưa đoàn xe vượt qua một trọng điểm đang bị địch đánh phá dữ dội. Mưa rừng xối xả, đường trơn như đổ mỡ. Khi đoàn xe đang vượt dốc thì bất ngờ máy bay địch xuất hiện thả pháo sáng và ném bom.

Tiếng nổ rung chuyển núi rừng. Một chiếc xe phía trước bị trúng bom, hai chiến sĩ bị thương mắc kẹt trong cabin. Không chút do dự, ông Toàn cùng đồng đội lao tới cứu người giữa lúc bom vẫn tiếp tục rơi.

Ông dùng chính chiếc áo mưa cũ che cho người đồng đội bị thương để tránh mảnh đất đá bắn xuống. Sau gần nửa giờ vật lộn trong khói lửa, mọi người mới đưa được các chiến sĩ ra khỏi xe an toàn.

Ông xúc động kể lại:

“Chiếc áo mưa lúc ấy rách nhiều chỗ vì mảnh bom, nhưng tôi vẫn giữ lại đến tận bây giờ vì nó gợi nhớ về đồng đội và những ngày gian khổ nhất.”

Trong trận bom hôm đó, người lái xe thân thiết nhất của ông là chiến sĩ Phạm Văn Lễ quê Hải Dương đã anh dũng hy sinh khi cố điều khiển chiếc xe cháy lao khỏi khu vực tập kết đạn.

Hình ảnh người đồng đội lao chiếc xe đang bốc cháy vào màn đêm để bảo vệ cả đơn vị trở thành ký ức mà ông Nguyễn Đức Toàn không bao giờ quên.

Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông trở về quê hương Hưng Yên với nhiều kỷ niệm của tuổi trẻ thời chiến. Chiếc áo mưa cũ năm xưa hiện vẫn được ông cẩn thận gìn giữ trong căn nhà nhỏ như một phần ký ức thiêng liêng.

Mỗi lần gặp gỡ thanh niên địa phương, ông thường nói:

“Thế hệ chúng tôi đã đi qua chiến tranh nên càng hiểu giá trị của hòa bình. Các cháu hôm nay phải biết sống có trách nhiệm, yêu quê hương và giữ gìn những thành quả mà cha anh đã đánh đổi bằng máu xương.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn