Cựu chiến binh

Người lính và chiếc áo mưa rách giữa đèo gió

Lào Cai13/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong suốt những năm đi qua chiến tranh, tôi từng dầm không biết bao nhiêu cơn mưa rừng.

Mưa Trường Sơn dữ dội và dai dẳng lắm.

Có khi mưa suốt cả tuần không dứt.

Quần áo lúc nào cũng ẩm lạnh.

Đất đỏ nhão bám kín dép cao su.

Mùi lá mục và mùi áo lính ướt gần như theo chúng tôi suốt những tháng năm hành quân.

Nhưng thứ tôi nhớ nhất lại là một chiếc áo mưa rách.

Chiếc áo mưa ấy làm bằng nilon màu xanh bộ đội, được phát từ ngày mới nhập ngũ.

Ban đầu còn lành lặn.

Nhưng sau nhiều năm băng rừng vượt suối, nó rách dần từng mảng.

Có chỗ phải dùng dây dù buộc lại.

Có chỗ vá bằng miếng nilon khác màu.

Vậy mà tôi vẫn không nỡ bỏ.

Mùa mưa năm 1972, đơn vị tôi hành quân qua một con đèo cao gần biên giới Lào.

Hôm ấy trời tối rất nhanh.

Mây đen phủ kín cả dãy núi.

Gió thổi mạnh đến mức cây rừng nghiêng ngả.

Một anh đi trước quay lại nói:

“Chuẩn bị mưa lớn đấy.”

Quả thật chưa đầy nửa tiếng sau, mưa đổ xuống trắng trời.

Nước tạt ngang mặt đau rát.

Con đường đất nhỏ ven núi lập tức biến thành dòng bùn nhão trơn trượt.

Ai cũng cúi gằm mặt bước tiếp trong tiếng gió hú.

Tôi kéo áo mưa phủ kín ba lô rồi tiếp tục đi.

Nhưng đúng lúc leo qua một đoạn đá sắc, tà áo mưa mắc vào cành cây rách toạc một đường dài.

Nước lạnh lập tức tràn vào người.

Gió núi lùa qua khiến tôi run cầm cập.

Một đồng đội đi phía sau thấy vậy liền hét lên giữa tiếng mưa:

“Đổi áo tôi cho!”

Tôi lắc đầu.

Áo của cậu ấy cũng rách chẳng kém gì tôi.

Đời lính năm ấy là vậy.

Cái gì tốt nhất cũng luôn muốn nhường cho nhau.

Đến gần nửa đêm, đơn vị dừng chân bên vách đá tránh gió.

Mọi người co ro dưới những tấm tăng ướt sũng.

Anh nuôi nhóm mãi mới được một bếp lửa nhỏ.

Khói cay xè mắt nhưng ai cũng cố ngồi sát vào nhau để sưởi ấm.

Tôi cởi chiếc áo mưa rách ra vắt nước.

Nước chảy tong tong xuống đất.

Một cậu lính trẻ nhìn chiếc áo rồi cười:

“Áo này chắc trúng bom cũng chưa chịu bỏ.”

Cả nhóm bật cười theo.

Tiếng cười vang lên giữa đêm mưa lạnh nghe vừa buồn vừa ấm.

Rồi không hiểu ai bắt đầu kể chuyện quê.

Người nhớ mùa gặt.

Người nhớ bếp rơm.

Người nhớ tiếng mẹ gọi ngoài sân lúc trời mưa.

Tôi ngồi im nghe mà lòng quặn lại.

Đã gần ba năm tôi chưa được về nhà.

Nhiều lúc nhớ quê đến mức chỉ cần nghe mùi khói bếp cũng thấy cay mắt.

Đêm ấy lạnh đến thấu xương.

Chúng tôi nằm sát vào nhau ngủ chập chờn bên bếp lửa sắp tàn.

Ngoài kia mưa vẫn đập ầm ào lên vách đá.

Thỉnh thoảng tiếng máy bay vọng rất xa từ phía chân trời.

Tôi kéo lại chiếc áo mưa rách đắp ngang người rồi nhắm mắt.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi chỉ mong chiến tranh sớm kết thúc để được trở về nằm nghe mưa dưới mái nhà mình.

Ngày hòa bình, tôi vẫn mang chiếc áo mưa ấy về quê.

Mẹ nhìn thấy liền cầm lên sờ thử rồi lặng người.

Chiếc áo mỏng tang, vá chằng vá đụp, nhiều chỗ rách gần hết.

Bà khẽ hỏi:

“Những năm ngoài ấy con sống thế này sao?”

Tôi chỉ cười nhẹ.

Vì có những gian khổ của người lính không thể kể hết bằng lời.

Bây giờ chiếc áo mưa cũ ấy vẫn nằm trong chiếc hòm gỗ dưới gầm giường.

Mỗi lần trời trở gió hay đổ mưa lớn, tôi lại nhớ con đèo năm ấy, nhớ đêm mưa lạnh giữa Trường Sơn và nhớ những người lính trẻ từng đi qua bom đạn chỉ với vài bộ quần áo, một chiếc áo mưa rách và niềm tin mãnh liệt rằng nhất định sẽ có ngày hòa bình trở lại trên đất nước này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn