Người lính và chiếc áo mưa vá chằng vá đụp
Áo mưa của người lính thời đó không bao giờ là thứ nguyên vẹn lâu dài.
Đi mưa rừng, leo núi, mắc vào cành cây… là rách.
Rồi lại vá.
Rồi lại rách tiếp.
Chiếc áo mưa của tôi đã vá không biết bao nhiêu lần.
Mỗi miếng vá một màu khác nhau.
Có chỗ dùng vải dù, có chỗ dùng nilon, có chỗ thậm chí là mảnh bao tải.
Nhìn xa giống như một tấm ghép không đồng nhất.
Nhưng nó vẫn che mưa rất tốt.
Năm 1973, đơn vị tôi hành quân trong một cơn mưa lớn kéo dài cả buổi chiều.
Mưa rừng xối xả, đường đất đỏ trơn như bùn.
Ai cũng mặc áo mưa, nhưng không ai khô được hoàn toàn.
Tôi kéo áo mưa sát người, cố che ba lô phía sau.
Một cậu lính trẻ đi cạnh nhìn rồi nói:
“Áo anh vá nhiều thế.”
Tôi cười:
“Còn dùng được là tốt rồi.”
Cậu gật đầu.
Không nói thêm.
Đi được một đoạn, gió thổi mạnh làm một góc áo mưa của tôi bật ra.
Tôi phải dừng lại buộc lại.
Một đồng đội khác trêu:
“Áo này mà gặp gió mạnh chắc bay luôn.”
Cả nhóm bật cười giữa mưa.
Chiến tranh là vậy.
Ngay cả trong lúc ướt sũng, người ta vẫn tìm được cách để cười với nhau.
Tối hôm đó, khi dừng chân, tôi trải áo mưa ra kiểm tra lại các mối vá.
Ánh đèn dầu hắt lên những vết vá chằng chịt.
Tôi chợt nghĩ, nó giống như chính cuộc đời người lính.
Không nguyên vẹn, nhưng vẫn tiếp tục sử dụng.
Sau này, khi hòa bình, tôi đã bỏ chiếc áo mưa đó.
Nhưng trong ký ức, nó vẫn còn đó.
Một tấm áo vá đầy dấu vết của mưa rừng, của hành quân, và của những ngày tuổi trẻ đi qua chiến tranh mà không ai trong chúng tôi có thể quên được.


