Bài viết

Người lính và chiếc áo trấn thủ bạc màu

Lào Cai13/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông ở chiến trường miền Trung lạnh theo cách rất khác.

Không phải cái lạnh cắt da như miền Bắc, mà là thứ lạnh ngấm dần vào người sau những trận mưa kéo dài.

Những năm ở Quảng Trị, thứ gắn bó với tôi nhất ngoài khẩu súng là chiếc áo trấn thủ đã bạc màu gần hết.

Chiếc áo ấy được phát từ ngày mới nhập ngũ.

Ban đầu còn dày và ấm.

Nhưng sau hàng trăm lần dầm mưa, phơi nắng, nó mỏng dần đi, nhiều chỗ sờn rách phải vá bằng những mảnh vải khác màu.

Vậy mà tôi vẫn quý nó vô cùng.

Tôi nhớ một đêm cuối năm 1972.

Đơn vị đóng quân trong khu hầm dã chiến ven đồi. Mưa lạnh kéo dài nhiều ngày khiến ai cũng tím tái.

Quần áo không khô nổi.

Chăn màn lúc nào cũng ẩm.

Tối đó gió lùa qua cửa hầm lạnh buốt.

Một cậu lính trẻ mới bổ sung đơn vị run lên cầm cập vì sốt rét.

Tôi nhìn cậu co ro trong góc hầm mà thương quá.

Không nghĩ nhiều, tôi cởi chiếc áo trấn thủ đang mặc đưa cho cậu.

Cậu lắc đầu:

“Em không sao đâu anh.”

Tôi nhét luôn áo vào tay cậu rồi bảo:

“Mặc đi, tôi quen lạnh rồi.”

Thật ra lúc ấy tôi cũng rét run.

Nhưng nhìn cậu lính trẻ chừng mười chín đôi mươi ấy, tôi lại nhớ em trai mình ở quê.

Chiến tranh khiến những người xa lạ nhanh chóng coi nhau như ruột thịt.

Đêm ấy tôi ngồi ôm súng sát bếp lửa nhỏ đến gần sáng.

Ngoài trời mưa vẫn rơi không dứt.

Thỉnh thoảng ánh pháo sáng lóe lên ngoài xa làm cả khu rừng sáng trắng.

Tôi quay sang thấy cậu lính trẻ đã ngủ ngon hơn trong chiếc áo trấn thủ của mình.

Không hiểu sao lúc ấy tôi thấy lòng nhẹ đi rất nhiều.

Sau này chiếc áo ấy theo tôi qua rất nhiều trận đánh.

Có lần bom nổ gần, một mảnh đất đá văng rách cả vai áo.

Tôi ngồi vá lại ngay dưới ánh đèn dầu leo lét.

Một đồng đội nhìn rồi cười:

“Áo ông vá chắc nhiều hơn nguyên vải.”

Tôi cũng cười.

Đời lính năm ấy ai mà chẳng thế.

Cái gì dùng được đều cố giữ thật lâu.

Có hôm trời rét quá, cả tiểu đội nằm sát vào nhau ngủ cho đỡ lạnh.

Chiếc áo trấn thủ lúc ấy vừa làm chăn, vừa làm gối.

Nó giữ ấm cho tôi suốt những năm tháng dữ dội nhất tuổi trẻ.

Ngày xuất ngũ về quê, mẹ nhìn chiếc áo cũ bạc màu mà bật khóc.

Bà vuốt những đường vá chằng chịt rồi hỏi:

“Con đã sống thế nào ngoài ấy?”

Tôi không trả lời được.

Vì có những gian khổ của chiến tranh không thể kể hết bằng lời.

Bây giờ chiếc áo ấy vẫn được tôi gấp cẩn thận trong tủ.

Mùi khói rừng năm nào dường như vẫn còn đâu đó trên lớp vải cũ.

Mỗi lần chạm vào nó, tôi lại nhớ những đêm mưa lạnh ở Quảng Trị, nhớ bếp lửa nhỏ trong căn hầm tối và nhớ những người lính trẻ từng san sẻ cho nhau cả hơi ấm giữa những năm tháng hoa lửa khốc liệt nhất cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn