Người lính và chiếc ba lô cũ
Người lính và chiếc ba lô cũ
Lê Văn Phương quê ở Quảng Trị. Trong những năm chiến tranh, chiếc ba lô là vật bất ly thân của anh.
Phương mang trong đó tài liệu, một ít lương khô và vài vật dụng cá nhân.
Có lần đơn vị phải di chuyển gấp.
Trời mưa lớn, đường rừng trơn trượt.
Một chiến sĩ trẻ làm rơi túi tài liệu.
Phương lập tức quay lại tìm.
Anh nhặt được chiếc túi rồi tiếp tục hành quân.
Đến nơi, mọi người kiểm tra lại và thấy tài liệu vẫn nguyên vẹn.
Người chỉ huy nói:
“May có cậu quay lại.”
Phương đáp:
“Đó là nhiệm vụ của tôi.”
Chiếc ba lô theo anh suốt nhiều năm.
Sau chiến tranh, Phương giữ nó trong một chiếc rương.
Con cháu hỏi tại sao không bỏ đi.
Anh nói:
“Nó đã cùng chú đi qua những ngày khó khăn nhất.”
Chiếc ba lô cũ đã sờn, nhưng mỗi lần nhìn thấy, Phương nhớ về những người đồng đội.
Anh hiểu rằng chiến tranh được tạo nên bởi những nhiệm vụ lớn, nhưng cũng được giữ vững bởi vô số việc nhỏ mà mỗi người lính đều cố gắng hoàn thành bằng tất cả trách nhiệm của mình.


