Người lính và chiếc bát nhôm móp méo theo suốt chiến trường
Trong căn nhà nhỏ ở Yên Khánh, ông Phạm Văn Lợi, 81 tuổi, vẫn giữ một chiếc bát nhôm đã móp méo, bạc màu theo thời gian.
“Chiếc bát này theo tôi từ những ngày đầu vào chiến trường”, ông kể.
Ban đầu, đó chỉ là vật dụng bình thường. Nhưng trong một lần bom rơi gần nơi trú ẩn, toàn bộ đồ đạc bị xáo trộn. “Chiếc bát rơi xuống, bị đất đá đè móp một bên”.
Sau trận bom, ông nhặt lại. “Nghĩ là bỏ đi, nhưng rồi lại giữ”.
Từ đó, chiếc bát móp trở thành thứ gắn bó với ông trong mọi bữa ăn — từ cơm nắm, cháo loãng đến những lần chia khẩu phần ít ỏi.
“Có lúc ăn vội, có lúc ăn trong hầm, nhưng lúc nào cũng có nó”, ông nói.
Sau chiến tranh, nhiều thứ đã mất, nhưng chiếc bát vẫn còn.
Ông nhẹ nhàng xoay chiếc bát trong tay:
“Nhìn nó, tôi nhớ những ngày mà chỉ cần có một bữa ăn cũng là điều đáng quý”.


