Người Lính Và Chiếc Bi Đông Cũ
Trong căn nhà nhỏ nơi quê hương, ông Nguyễn Văn Hải vẫn cẩn thận giữ lại chiếc bi đông bạc màu đã theo mình suốt những năm chiến đấu tại chiến trường Campuchia chống chế độ diệt chủng Pôn Pốt. Với ông, đó không chỉ là kỷ vật chiến tranh mà còn là chứng nhân của một thời tuổi trẻ đầy gian lao nhưng cũng vô cùng đáng tự hào. Ngày lên đường tham gia cách mạng, ông còn là chàng trai trẻ mang theo bao ước mơ và nhiệt huyết. Những tháng ngày nơi biên giới là chuỗi hành quân dài giữa rừng sâu, những bữa cơm vội vàng và những lần đối mặt với hiểm nguy bất ngờ. Có những hôm đơn vị thiếu nước giữa mùa khô khắc nghiệt, mọi người phải chia nhau từng ngụm nước ít ỏi từ chiếc bi đông nhỏ. Chính trong gian khó ấy, tình đồng đội càng trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Trong một trận chiến ác liệt, ông bị thương với tỷ lệ thương tật 31%. Dẫu mang vết thương trên cơ thể, ông vẫn luôn xem đó là niềm tự hào của người lính đã sống và chiến đấu hết mình vì Tổ quốc. Sau ngày trở về, ông Nguyễn Văn Hải tiếp tục sống giản dị, chăm lo gia đình và luôn nhắc nhở con cháu phải biết yêu quê hương, quý trọng hòa bình hôm nay. Mỗi khi nhìn lại chiếc bi đông cũ, ký ức về những năm tháng “thời hoa lửa” lại ùa về trong ánh mắt đầy xúc động của ông. Câu chuyện của ông như lời nhắn gửi đến thế hệ trẻ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, máu và tuổi xuân của những người lính năm xưa.


