Người lính và chiếc bi đông méo
Trong suốt những năm quân ngũ, bác Nguyễn Tất Hà luôn giữ bên mình một chiếc bi đông méo mó vì mảnh pháo. Với người khác đó chỉ là vật dụng cũ kỹ, nhưng với bác, nó là kỷ vật nhắc nhớ về một lần thoát chết giữa chiến trường Kampong Thom. Chiếc bi đông ấy đã theo bác suốt cả cuộc đời quân ngũ.
Trong căn nhà nhỏ của bác Hà có một chiếc bi đông quân đội cũ đã méo hẳn một bên. Bác nâng niu nó như báu vật.
“Cái này từng cứu mạng bác.” — bác cười hiền.
Năm 1980, trong một lần đơn vị hành quân qua khu vực Kampong Thom, bác và tổ thông tin bất ngờ gặp pháo kích. Một mảnh pháo lao tới trúng ngay chiếc bi đông đeo bên hông bác.
“Lúc đó bác ngã lăn xuống đất, cứ nghĩ mình chết rồi.”
Khi tỉnh lại, bác mới biết mảnh pháo bị chiếc bi đông chặn lại nên chỉ bị thương nhẹ ở sườn.
Đồng đội hôm ấy ai cũng bảo bác may mắn. Nhưng bác lại nghĩ mình còn sống là nhờ tình đồng đội. Suốt những ngày sau đó, anh em thay nhau chăm sóc, nhường phần thuốc men ít ỏi cho bác.
Bác kể:
“Hồi ấy sốt rét nhiều lắm, thuốc thì thiếu. Có khi cả tiểu đội chỉ còn vài viên thuốc nhưng vẫn nhường nhau.”
Chiếc bi đông méo theo bác suốt những năm sau này như một minh chứng cho ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết thời chiến.
Bác nhìn chiếc bi đông rồi chậm rãi nói:
“Người lính quý nhất là được trở về. Nhiều đồng đội bác mãi mãi nằm lại bên kia biên giới…”



