Người lính và chiếc bình tông méo mó
Người lính và chiếc bình tông méo mó
Chiếc bình tông của anh đã bị móp méo sau nhiều lần va chạm. Nhưng anh vẫn giữ nó như một vật quen thuộc không thể thay thế. Mỗi lần uống nước, anh lại nhớ đến những chặng đường đã qua. Bình tông không còn đẹp, nhưng vẫn dùng tốt. Đồng đội nhìn thấy thường trêu đùa, nhưng anh chỉ cười. Với anh, đó là kỷ vật gắn bó. Có lần suýt đánh rơi, anh vội giữ lại thật nhanh. Từ đó, anh càng cẩn thận hơn. Chiếc bình tông theo anh suốt hành trình. Sau chiến tranh, anh vẫn giữ lại. Một vật nhỏ nhưng chứa đựng cả ký ức thời hoa lửa.


