Người lính và chiếc đài bán dẫn cũ
Trong đơn vị tôi ngày ấy có một chiếc đài bán dẫn cũ.
Đó gần như là tài sản quý nhất của cả tiểu đội.
Chiếc đài bé xíu, lớp sơn đã bong gần hết, mỗi lần nghe phải vỗ mấy cái mới bắt được sóng.
Vậy mà tối nào anh em cũng ngồi quanh để nghe tin tức và chương trình ca nhạc.
Giữa rừng Trường Sơn, tiếng phát thanh từ chiếc đài nhỏ khiến chúng tôi thấy quê nhà gần hơn rất nhiều.
Tôi nhớ nhất những đêm nghe bài hát về Hà Nội.
Có cậu lính quê ngoại thành cứ ngồi im không nói gì suốt cả buổi.
Đến khi chương trình kết thúc mới khẽ bảo:
“Không biết giờ này mẹ tôi ngủ chưa.”
Cả nhóm im lặng.
Vì ai cũng có một người đang nhớ ở quê.
Có lần đơn vị phải hành quân gấp giữa đêm. Trong lúc thu dọn, một anh ôm khư khư chiếc đài trước ngực như sợ mất báu vật.
Người khác trêu:
“Bom rơi chắc ông cứu đài trước cứu người.”
Anh cười:
“Không có cái này buồn chết.”
Quả thật, giữa chiến tranh, âm nhạc và tiếng nói từ quê hương đã giúp người lính chúng tôi mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Ngày xuất ngũ, chiếc đài ấy hỏng hẳn.
Không ai nỡ vứt đi.
Chúng tôi gói cẩn thận rồi gửi lại kho đơn vị như giữ một phần ký ức tuổi trẻ.
Đến tận bây giờ, mỗi lần nghe tiếng radio rè rè, tôi lại nhớ rừng Trường Sơn, nhớ những đêm ngồi sát bên nhau và nhớ một thời tuổi hai mươi từng đi qua trong tiếng phát thanh nhỏ giữa chiến tranh khốc liệt.



