Cựu chiến binh

Người lính và chiếc đồng hồ dừng ở giờ chia tay

Vĩnh Long18/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)9 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, tại một vùng quê ven sông, có một chàng trai trẻ tên Nguyễn Quốc Việt.

Việt sinh ra trong một gia đình lao động bình dị.

Cha anh làm nghề sửa chữa máy móc, còn mẹ buôn bán nhỏ để chăm lo cho gia đình.

Từ nhỏ, Việt đã thích tìm hiểu cách những đồ vật hoạt động.

Anh có thể ngồi hàng giờ để quan sát một chiếc đồng hồ cũ, một chiếc radio hỏng hay những món đồ tưởng như không còn sử dụng được.

Cha anh từng nói:

"Thứ gì cũng có giá trị nếu mình biết giữ gìn và trân trọng."

Câu nói ấy theo Việt trong suốt cuộc đời.

Ngày lên đường nhập ngũ, người cha đưa cho anh một chiếc đồng hồ cũ.

Đó là chiếc đồng hồ ông đã sử dụng nhiều năm.

Ông nói:

"Giữ lấy nó, để nhớ rằng thời gian của con luôn quý giá."

Việt nhận chiếc đồng hồ và cất thật cẩn thận.

Đối với anh, nó không chỉ là một vật dụng.

Nó là tình cảm của gia đình gửi theo mình.

Ở đơn vị, Việt được phân công làm nhiệm vụ chiến đấu.

Những ngày đầu trong môi trường quân ngũ, anh phải học cách thích nghi với cuộc sống hoàn toàn mới.

Những chuyến hành quân dài.

Những đêm ngủ giữa rừng.

Những lần đối mặt với hiểm nguy.

Nhưng chiếc đồng hồ của cha luôn ở bên cạnh anh.

Mỗi khi nhìn vào nó, Việt lại nhớ đến gia đình.

Nhớ căn nhà nhỏ.

Nhớ lời dặn của cha trước ngày lên đường.

Trong đơn vị, Việt là người sống đúng giờ và rất kỷ luật.

Anh luôn hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Khi có công việc chung, anh thường là người đến sớm nhất.

Một người đồng đội từng trêu:

"Cậu coi đồng hồ còn kỹ hơn coi bản thân."

Việt cười:

"Vì nó nhắc tôi phải luôn cố gắng."

Mọi người quý Việt bởi sự trách nhiệm ấy.

Không chỉ trong công việc, anh còn là người rất quan tâm đến đồng đội.

Khi ai gặp khó khăn, anh luôn tìm cách giúp đỡ.

Anh tin rằng trong chiến tranh, sự đoàn kết là điều quan trọng nhất.

Những lúc nghỉ ngơi, Việt thường kể về gia đình.

Anh kể về cha mình.

Về chiếc đồng hồ cũ.

Về mong muốn sau này trở về sẽ sửa lại căn nhà và giúp cha mẹ nhiều hơn.

Một người bạn hỏi:

"Nếu hòa bình, điều đầu tiên cậu muốn làm là gì?"

Việt trả lời:

"Tôi muốn về nhà và nghe cha kể chuyện."

Một mong ước rất giản dị.

Nhưng đó là điều mà nhiều người lính luôn mang trong lòng.

Trong những lá thư gửi về gia đình, Việt thường hỏi thăm sức khỏe cha mẹ.

Anh kể rằng chiếc đồng hồ vẫn chạy tốt.

Người cha đọc thư và luôn vui vì biết món quà nhỏ của mình vẫn đồng hành cùng con trai.

Những năm tháng chiến tranh tiếp tục trôi qua.

Việt cùng đồng đội trải qua nhiều nhiệm vụ khó khăn.

Anh chứng kiến những người bạn ra đi.

Những mất mát ấy khiến anh càng quý trọng từng giây phút được sống.

Anh từng nói:

"Thời gian không chờ ai, nên khi còn bên nhau phải biết trân trọng."

Đó là suy nghĩ của một người luôn yêu thương đồng đội.

Trong một lần làm nhiệm vụ, Nguyễn Quốc Việt đã hy sinh.

Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.

Khi đồng đội tìm thấy hành trang của anh, chiếc đồng hồ vẫn được giữ bên mình.

Nhưng kim đồng hồ đã dừng lại ở một thời điểm.

Không ai biết chính xác nó dừng từ lúc nào.

Chỉ biết rằng kể từ đó, chiếc đồng hồ ấy trở thành kỷ vật gắn với người lính trẻ.

Sau ngày hòa bình, gia đình nhận lại chiếc đồng hồ.

Người cha già cầm món đồ quen thuộc trên tay và lặng người.

Ông hiểu rằng con trai mình đã mang theo tình cảm gia đình đến tận những giây phút cuối cùng.

Những người đồng đội cũ vẫn nhớ về Nguyễn Quốc Việt.

Họ nhớ một người lính sống kỷ luật.

Nhớ một người luôn quý trọng từng khoảnh khắc.

Nhớ một người đã hiểu rằng thời gian bên gia đình và đồng đội là điều vô giá.

Chiến tranh đã khiến nhiều cuộc chia tay trở thành mãi mãi.

Có những người ra đi khi chưa kịp trở về.

Có những lời hẹn chưa kịp thực hiện.

Có những chiếc đồng hồ dừng lại cùng một tuổi trẻ.

Nguyễn Quốc Việt đã để lại câu chuyện về một người lính mang theo tình cảm gia đình trong từng phút giây của cuộc đời.

Một chiếc đồng hồ cũ.

Một khoảnh khắc dừng lại.

Một ký ức không bao giờ mất đi trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn